51❋52

Posted on Updated on

WordPress dạo này đơ đơ hoài, load cũng khó chứ đừng nói là post bài. @@ hay mạng nhà mình cùi ???

o-o-o

Chương 51: Nam nhân

**

Thân thể nữ nhân thụt lùi về phía sau, còn đang định đáp trả thì phát giác bản thân không tài nào nhúc nhích được.

“Tới chậm kinh.” Tư Đồ Thánh Phi hướng nam nhân xuất hiện phía sau đối phương hừ lạnh.

Nữ nhân hốt hoảng, sau lưng ả khi nào có người tới mà ả lại không phát hiện ra.

Thiên Nguyệt Thần cũng đáp trả một ánh mắt, “Chuyện đêm nay, ngày mai tụ hợp, đến lúc đó ngươi cùng Triệt nhi giải thích đi.” Bước tới trước mặt nữ nhân, Thiên Nguyệt Thần nheo mắt, “Ngươi không phải tên ám dạ kia.” Lời nói ra vô cùng khẳng định.

Nữ nhân nhìn nam tử tóc bạc trước mắt, y vô cùng tuấn mỹ, giọng điệu xa cách nhưng thanh âm ôn hòa cùng ánh mắt cực kỳ giá buốt.

“Là ta.” Đáy lòng ả cả kinh, người nọ khí thế áp bức, hơn nữa y còn biết mình không phải người kia, hắn ………. Rốt cuộc là ai?

Thiên Nguyệt Thần dùng ngón tay nâng cằm đối phương lên, khóe môi ả còn vương vệt máu, đột nhiên y khẽ cười, “Ngươi là nhân loại sinh con cho tên kia.”

“Ngươi………”

“Không biết sao? Cho dù ngươi tiếp tục hút bao nhiêu máu đi chăng nữa cũng sẽ không biến thành giống như hắn được, loại chuyện này từ khi sinh ra đã định, ta nói cho ngươi, hắn nhất định đã lừa ngươi.” Thực ác ôn, y cũng bắt đầu biết châm ngòi ly gián nhà người khác, có điều, lời y nói hoàn toàn là sự thật.

“Ngươi nói bậy………..” Nữ nhân phẫn hận trừng Thiên Nguyệt Thần, “Ngươi nói bậy, hắn từng nói, chỉ cần ta không ngừng hút máu, sẽ có ngày ta biến được thành người ám dạ, đến lúc đó……..” Đến lúc đó, bọn họ có thể vĩnh viễn cùng một chỗ.

“Nói bậy ư……….” Thiên Nguyệt Thần thoáng cười, vung tay lên, dây trói trên cổ tay nữ nhân được giải trừ, “Ngươi có thể về hỏi người đó của ngươi, xem xem ta nói đúng hay không.”

Nữ nhân vừa được tự do, lập tức chạy đi.

“Thiên Nguyệt Thần, ngươi……..” Tư Đồ Thánh Phi không hiểu dụng ý của y.

“Cái mà ngươi cần quan tâm……….hình như nên là hắn.” Chỉ chỉ vào nam nhân ở phía sau.

Chuyển tâm mắt tới cái thây trên mặt đất, đưa khí đen dung nhập thoáng cái tất cả hóa tro bụi, “Lòng dạ đàn bà.”

Nghe xong, Tư Đồ Thánh Phi suýt chút nữa thì cùng y tay đấm chân đá.

…………

“Ngươi bị thương?” Trong một căn phòng tối đen có một khoảng sáng màu đỏ. Giọng nam nhân trầm thấp từ trong quan tài đỏ son phát ra. Ngay sau đó, nắp quan tài xốc lên, một thân ảnh từ đó bay tới.

Đáp ngồi xuống trên sô pha, ngẩng đầu, hé ra một gương mặt dị thường âm nhu. So với mỹ mạo của Tinh Linh hoàng quả thực không thề thua kém.

“Dịch.” Ánh mắt nữ nhân sáng lên, gục bên chân nam nhân mà ôm lấy.

Nan nhân nhấc chân lên, nâng đầu đối phương cúi xuống ngửi qua, “Mùi máu, hương vị tinh khiết, còn có………” Mắt nam nhân lóe lên, hương vị hắn rất quen thuộc, là……….nam nhân kia, “Là ai khiến ngươi bị thương?”

Tay đặt nơi vai nữ nhân, truyền vào cơ thể ả một luốn khí mạnh mẽ, vết thương lập tức phục hồi như cũ.

“Cảm ơn ngươi, Dịch.” Nữ nhân cảm kích, ánh nhìn mê muội hướng người trước mặt, trong mắt là quyến luyến sâu sắc.

Nam nhân được gọi là Dịch đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, “Là ai khiến ngươi bị thương?” Hỏi lại một lần, thanh âm trầm hơn rất nhiều.

“Um………là một tên tiểu quỷ cùng một nam nhân đầu bạc.” Nữ nhân đứng dậy cung kính đáp, “Dịch?”

“Hử?” Nhướn mi nhìn nữ nhân, trong lòng y hiện tại vô cùng kích động, Nam nhân kia thật sự tới thế giới này, còn tên tiểu hài tử kia…….Hắn biết, trên người nữ nhân đúng là có hương vị thần thánh, hương vị của Quang Minh thần tử.

Nghĩ như vậy, Dịch không kìm được mà nở nụ cười.

Thiên Nguyệt Thần, giờ khắc này, ta đã chờ thật lâu.

“Nam nhân đầu bạc kia nói ……… nói ta dù có tiếp tục hút máu cũng không thể biến thành người ám dạ được, có phải thế không? Chúng ta đây ……..” Nữ nhân đang nói lại bị nam nhân chặn lại.

“Bảo bối, ngươi tin hắn hay tin ta?” Môi trượt dọc bên cổ nữ nhân, cắn xuống.

Máu mới tràn vào khoang miệng nam nhân, nữ tử nhắm mắt lại, đây là hương vị của máu tươi.

“Tin……..tin ngươi……” Thuận thế ôm siết lấy lưng áo nam nhân.

Ám Dạ Châu trước mắt hiện lên toàn bộ cảnh tượng, Thiên Nguyệt Thần nhìn kẻ bên trong.

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt không biết khi nào đã về tới phòng, “Phụ hoàng, lãng phí cả một đêm của ta, trong trường căn bản chẳng phát sinh chuyện gì, mệt chết ta……” Thiên Nguyệt Triệt nói được một nửa mới phát hiện Thiên Nguyệt Thần đang nhìn chăm chăm vào Ám Dạ Châu, “Phụ hoàng, đây là?”

Tới gần bên người Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt khó hiểu hỏi.

“Triệt nhi chắc nhận ra y chứ?” Thiên Nguyệt Thần vẫn không dời mắt, nói.

“Phụ hoàng cảm thấy ta biết y?” Thiên Nguyệt Triệt cũng nhìn thẳng vào cảnh tượng trong Ám Dạ Châu, nam nhân kia đang hút máu từ nữ nhân, nhưng gương mặt này đối với hắn thực xa lạ. Có điều, khuôn mặt………không thể không thừa nhận, có phần giống với Thương Khung.

“Triệt nhi không biết, nhưng từng gặp qua?” Thiên Nguyệt Thần thu lại Ám Dạ Châu, cửa lại có tiếng động, Thương Khung trở lại rồi.

Vừa bước vào cửa, thấy Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt đang đứng cạnh nhau, Thương Khung nhìn một cái rồi hỏi, “Hôm nay chả thu hoạch được gì, bên phía các người thì sao?”

“Bên ta không động tĩnh, hiện ta để lão Đại với lão Nhị cắm chốt ở trường, quan sát tình huống.” Thiên Nguyệt Triệt nhún vai.

Thiên Nguyệt Thần nhìn Thương Khung nheo nheo mắt, “Ngươi hẳn là hỏi……..”

Tiếng điện thoại vang lên.

“Ai đó?” Thiên Nguyệt Triệt nghe máy, “Cái gì……ta tới ngay.” Buông điện thoại, thấy Thiên Nguyệt Thần cùng Thương Khung đều đang nhìn qua mình, sắc mặt Thiên Nguyệt Triệt có chút nhăn nhó, “Tên bát nháo Tư Đồ Thánh Phi đang bị giữ ở đồn cảnh sát.”

Đem Tư Đồ Thánh Phi bảo lãnh ra khỏi cục, mất một lúc y mới bạo phát.

“Đám người chết tiết kia, dám hoài nghi ta……….” Tức mình đấm vào sườn kính xe, mặt Tư Đồ Thánh Phi đỏ bừng bừng, “Dừng xe………dừng xe………ta muốn đi thiến bọn chúng…”

Thiên Nguyệt Triệt ngồi ở ghê phó lái, lười để ý tới tên đần này, bất cứ ai đưa người bị hại sắp chết vào bệnh viện mà chẳng bị liệt vào danh sách những kẻ tình nghi là hung thủ, chẳng hiểu đầu óc Tư Đồ Thánh Phi dùng để làm gì.

“Đường đường là thiếu gia Tư Đồ gia thế mà lại vô dụng, ai ……” Thiên Nguyệt Triệt thở dài, “Ngươi sao không gọi cho luật sư của tập đoàn Tư Đồ tới nộp tiền bảo lãnh?”

“Ngươi vừa mới nói cái mợ gì đó? Ai vô dụng, ta cũng chính là tách ra từ ngươi chứ đâu?” Tư Đồ Thánh Phi tức giận nói, “Luật sư, ta dám chắc? Yêu ghét của lão già kia chả tỷ lệ thuận với trí thông minh sao, ngươi chẳng phải không biết, với cả………ngươi hay là muốn nói cho ông cụ biết kỳ thật cháu đích tôn của lão từ một đã phân thành hai?”

Bắt gặp ánh mắt Thương Khung đang nhìn hắn chằm chằm, lửa lại vô duyên vô cớ bùng phát, “Ngươi nhắm mắt lại cho ta, nếu không……..”

“Móc mắt ngươi đó?” Thương Khung nhếch mi, cười giúp hắn nói nốt.

Tư Đồ Thánh Phi trừng trừng nhìn Thương Khung, Y sao lại biết.

“Đây là câu cửa miệng của Tiểu Triệt.” Thương Khung tốt bụng giải đáp, có điều Tiểu Phi với Tiểu Triệt trong lòng y lại không giống nhau cho dù tính cách của hai người bọn họ có phần tương tự, y cũng có chút kinh ngạc đối với chính mình, Sao lại phân chia rõ ràng như thế chứ.

“Ngươi vẫn nhìn……..” Thấy người nọ tầm mắt không dời không chuyển, Tư Đồ Thánh Phi rất muốn trực tiếp ra tay luôn.

“Đủ rồi.” Thiên Nguyệt Thần đạp mạnh chân ga, gia tăng tốc độ.

“Ngươi…….” Tư Đồ Thánh Phi nhớ tới một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, “Ngươi có bằng lái không đó?”

Nhìn vẻ mặt của y là đủ hiểu rồi, “Không có mà còn dám phóng nhanh như vậy, muốn tới đồn lần nữa.” Nam nhân này, không học lấy bằng mà cũng lái xe, loại quái vật gì vậy.

“Ta dạy y đó.” Thấy Tư Đồ Thánh Phi mặt cứ nghệt ra, Thiên Nguyệt Triệt nhắc nhở, lại nói, trong lòng hắn càng thêm tủi hờn, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, phó hồn của hắn lại ngu như thế.

Trở lại nhà, tất cả ngồi trong phòng khách, Nặc Kiệt đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, tất nhiên là đi mua rồi. Sau một tuần tự tay phá hủy hết một đống đồ gia dụng trị giá hơn trăm vạn ở phòng bếp, Nặc Kiệt thất bại, không còn cố chấp với việc tự mình nấu cơm.

“Phụ hoàng, người còn chưa nói cho ta biết, kẻ xuất hiện trong Ám Dạ Châu ban nãy là ai? Vì sao ta không biết hắn, lại nói là đã từng gặp hắn?” Thiên Nguyệt Triệt nhắc nhở.

“Người nào?” Cả Tư Đồ Thánh Phi lẫn Thương Khung đồng thanh hỏi.

☁☁

Chương 52: Ác mộng

**

Ba người, sáu anh mắt nhất loạt nhìn Thiên Nguyệt Thần, y lần thứ hai lấy Ám Dạ Châu ra.

Bên trong Ám Dạ Châu dần biến đổi, hình ảnh một nam tử đang nằm thả mình trong hồ bơi, ngửa mặt lên trần, một đôi mắt màu đỏ tản ra ánh nhìn đầy thu hút.

Thiên Nguyệt Thần nhìn về phía Tư Đồ Thánh Phi, “Ngươi có ấn tượng gì không?”

Tư Đồ Thánh Phi lắc đầu, “Chỉ là …… cảm giác nam nhân này rất quen thuộc.” Dường như đã từng thoáng thấy qua.

“Phụ hoàng, vẫn là người nói rõ đi.” Thiên Nguyệt Triệt không kiên nhẫn nhất hội, đến cả Tư Đồ Thánh Phi cũng cảm thấy rất quen vậy mà hắn lại không có ấn tượng chút nào?

Biết bảo bối nhà mình lười đoán, Thiên Nguyệt Thần cũng không tiếp tục dây dưa, “Năm đó khối huyết ngọc bị trộm đi, Triệt nhi còn nhớ chứ?”

Cái gì? Thiên Nguyệt Triệt, Tư Đồ Thánh Phi nhất loạt mở to mắt.

“Là tên trộm đi huyết ngọc sao?” Lại nhất loạt kêu lên.

Này tất nhiên nhớ rồi, còn rất sâu sắc là đằng khác. Chỉ vì khối huyết ngọc bị lấy đi hại Thiên Nguyệt Triệt không dám đối mặt với Thiên Nguyệt Thiên Ngọc, đó là di vật duy nhất mẫu phi lưu lại cho Ngũ ca. Trong lòng Thiên Nguyệt Triệt vẫn luôn ẩn ẩn cảm giác chính mình quả thực có lỗi với huynh ấy.

“Người này có quan hệ với Mông Sa?” Vốn tưởng chỉ cần truy đuổi một tên ám dạ lạc tới thế giới này là Mông Sa, hiện tại xem chừng sự việc không hề đơn giản như thế.

“Đó là suy đoán của đám lão thần, Triệt nhi lo lắng cái gì?” Thiên Nguyệt Thần nhìn bảo bối nóng lòng như bị lửa đốt, không khỏi cảm thấy bé bỏng, Triệt nhi bây giờ hẳn là nên nghỉ ngơi cho tốt trước đã không phải sao?

“Hừ, theo ý ta, nếu đã thấy bóng dáng địch nhân thì nên sớm dao sắc chặt đay rối, như vậy khỏi cần lo kéo nhiều thấy mệt.” Ngón tay bẻ răng rắc, Thiên Nguyệt Triệt quả thực rất muốn vận động gân cốt một hồi.

“Yên tâm, sẽ có cơ hội.” Vỗ vỗ bả vai Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Thần đẩy cục cưng vào trong phòng, mệt mỏi cả đêm, nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, y nhịn không được thở dài.

Ở một nơi khác vô cùng âm u.

Vô cùng vô cùng âm u, ngoại trừ hai chữ ‘âm u’ thì không tìm thấy được từ thứ hai để miêu tả.

Tại nơi đây có một cỗ quan tài rất đặc biệt, sừng sững đặt giữa tâm phòng, chỉ cần mở cửa ra là có thể nhìn thấy, nhưng cũng chỉ có thể nhìn mà không cách nào tới gần được.

Bốn phía đen như mực, không thấy rõ bên trong quan tài là đựng người sống hay người chết.

Một thân ảnh nhanh nhẹn đi tới cạnh quan tài, từng trận gió nhẹ nổi lên, thổi qua. Không gian tối đen đột nhiên bừng sáng, bốn phía trong phòng đồng loạt thắp nến lên – chiếu rọi quang cảnh, trong quan tài thi thể chậm rãi mở mắt.

Thì ra là người sống.

“Không phải đã nói, đừng đến quấy rầy ta sao?” Người trong quan tài lên tiếng, thanh âm thật sâu cũng thật lạnh. Quả thật người bình thường khó mà chống lại nổi sự hấp dẫn.

“Ngươi ngủ tản hương thơm tới vậy, ta thèm chịu sao thấu.” Nam tử cười cười đáp, thản nhiên ngồi xuống một bên, ngón tay thanh mảnh mở nắp vò rượu đỏ bên cạnh, uống một ngụm, “Ngay cả hương vị máu tươi trong này cũng không làm khứu giác của ngươi ngứa ngáy sao?”

“Câm miệng.” Người trong quan tài thoáng cái phi thân ra, trường bào màu đen vây lấy thân hình thon dài, lông mi đen rậm nhếch lên, đôi con ngươi màu nâu nhìn chằm chằm kẻ đối diện, “Chuyện gì?”

Nam tử hấm hứ vài tiếng rồi mới thu lại nụ cười, “Y đến đây.”

“Y?” Người nọ trong nghe không hiểu, nhíu mày, “Y nào?”

Nam tử lắc lắc đầu, “Kẻ đứng đấu Ám Dạ chúng ta.”

“Thiên Nguyệt Thần? Nhanh như vậy?” Người nọ kinh ngạc, tới rất không đúng lúc, có điều, thù này dường như không cần chính mình quay lại báo.

“Không, là kẻ chân chính đứng đầu Ám Dạ kia.” Nam tử sửa lại cho đúng, “Hay là nói, Ám Dạ Vương chân chính khôi phục trí nhớ bên trong Thiên Nguyệt Thần.” Một thân đầu bạc, đó là biểu trưng tối cao của Ám Dạ Chi Chủ, là dấu hiệu xác nhận quyền năng vô thượng của mặt trăng.

“Ồ……….” Người nọ nghe xong, ánh mắt thoáng lóe lên rồi lập tức khôi phục, “Ngươi đã cùng hắn giao thủ?” Nhìn thấy vẻ hứng thú của nam tử, người nọ không khỏi hoài nghi, tên này rất ít khi ưng cái gì trong mắt.

“Không, là nữ nhân ngu xuẩn kia đã giáp mặt với hắn.” Nam tử thản nhiên trả lời, “Vậy nên ……”

“Hắn sẽ rất nhanh tìm tới chúng ta.” Người nọ tiếp lời, “Ý ngươi là như thế?”

“Ta chờ không kịp.” Tại cái thế giới không có gì thú vị này, đối mặt với đám sinh vật – người – không có một chút năng lực đánh trả, hắn chán tới chết, chỉ muốn trở lại thế giới ban đầu hắn ở kia, nhưng ……….Liếc mắt sang nhìn người nọ, nếu không phải thương thể của y chưa lành, nếu không phải bọn hắn không thể mở ra khe hở thời không thì hắn đã sớm……..

“Chỉ có một mình y?” Người nọ trầm giọng.

“Không, bên cạnh Ám Dạ Vương tất nhiên phải có Quang Minh thần tử trăm ngàn năm bầu bạn, ngươi cũng thừa biết. Thật sự khó có thể tưởng tượng nhỉ? Hai người bọn họ vậy mà……..” Ánh mắt nam tử rơi xuống trên người trước mắt, “Ngươi nói hai ta……..”

“Thu lại ánh mắt của ngươi.” Người nọ lạnh lùng liếc trả.

“Thật sự không khơi nổi khiếu hài hước của ngươi, ta mặc dù đối với nam nhân quả thật có hứng thú, cũng tuyệt không tìm tới khối băng như ngươi.” Nam tử xoay người ra cửa, “Đã nói xong, ngươi muốn thế nào ………” Nam tử đi tới một nửa, phía trước, cửa lớn đột nhiên biến thành tường đá.

Mà người nọ sớm đã chặn trước mặt, “Ta không cho phép ngươi động đến hắn.”

“Không cho phép?” Nam tử khẽ cười một tiếng, “Ta …… không phải thuộc hạ của ngươi.”

Lời ra tới miệng, liền thấy ánh mắt người nọ tối sầm xuống, “Được được được …. Chỉ là ta có chút tò mò, ngươi từ lúc nào thì nảy sinh lòng thương tiếc với hắn thế, phải nhớ rằng năm đó, chính hắn đã đem ngươi đuổi ra khỏi tộc ám dạ.” Thấy người nọ không có ý đáp lời, nam tử nhìn không được nói, “Hay là năm đó đó, chính ngươi mới đối với người kia có hay không ………..”

“Câm miệng.” Người nọ ngẩng đầu, trong mắt tản ra sát khí, “Ngươi có biết …. Lòng hiếu kỳ giết chết một con mèo.”

Nam tử giơ hai tay lên, “Được rồi, ta phải đính chính, ta không phải mèo.”

“Ngươi………” Người nọ vung tay, không khí xung quanh bắt đầu biến đổi.

“Ta đi …… Ta đi ……..” Nam tử khoát tay, bức tường chặn nơi cửa biến mất. Nhìn theo hướng nam tử rời đi, trong mắt người nọ sát ý càng lúc càng đậm.

……….

“Phụ hoàng ……… Phụ hoàng ……….” Hai tay quơ trong không trung, những tiếng kêu dồn dập thoát ra từ miệng Thiên Nguyệt Triệt, “Phụ hoàng……..” Ánh mắt đột nhiên bật mở, đồng tử phóng đại hết cỡ.

“Triệt nhi ……..” Cửa bị đá văng, Thiên Nguyệt Thần khẩn trương vọt vào, “Triệt nhi, làm sao vậy?”

Nhìn bộ dạng Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Thần biết, đứa nhỏ nhất định đã gặp ác mộng, “Không sao rồi.” Đi qua, đem Thiên Nguyệt Triệt ôm vào lòng, “Ngoan, không sao nữa rồi.”

Không, không, không, Thiên Nguyệt Triệt lắc lắc đầu, lòng hắn vô cùng bất an, hắn rất ít khi nằm mơ, đúng ra là từ sau khi linh hồn Quang Minh thần tử thức tỉnh, cho tới giờ hắn chưa từng mộng mị, giấc mơ của Quang Minh thần từ có ý nghĩa gì, Thiên Nguyệt Triệt không thể đoán ra, nhưng cảnh trong mộng thật khiến hắn sợ hãi.

“Phụ hoàng…….” Vẫn chưa hoàn hồn, Thiên Nguyệt Triệt gắt gao bám lấy cánh tay Thiên Nguyệt Thần, ra lực rất lớn, thoáng cái trên tay Thiên Nguyệt Thần liền chảy máu.

“Triệt nhi?” Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, đứa nhỏ trong ngực hắn đang run, là mơ thấy điều gì lại khiến cho hắn sợ tới như vậy.

“Khiến phụ hoàng lo lắng rồi.” Cảm giác được cánh tay y bị thương, Thiên Nguyệt Triệt cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh lại, “Phụ hoàng, ta không sao.”

Mi mắt Thiên Nguyệt Thần hạ xuống, dù rằng Thiên Nguyệt Triệt nói không có việc gì nhưng y nhìn ra được sự tình nghiêm trọng, chỉ là hắn không chịu nói. Thấu hiểu mà yên lặng, Thiên Nguyệt Thần cũng không định hỏi tiếp những gì Triệt nhi đã thấy trong giấc mơ kia.

“Thì ra Triệt nhi cũng không phải không sợ cái gì.” Âm thanh dịu dàng mang theo trêu đùa, nhằm làm dịu đi không khí hiện tại.

Thiên Nguyệt Triệt ngay cả sức để cãi lại cũng không có, chỉ càng lúc càng ấp sâu vào trong lòng Thiên Nguyệt Thần, yên lặng.

So với Thiên Nguyệt Triệt, Tư Đồ Thánh Phi bên này cũng chẳng khá hơn, cùng một linh hồn tương liên, Thiên Nguyệt Triệt ra sao, hắn cũng cảm ứng đồng dạng.

Cho nên ……… Thiên Nguyệt Triệt mơ, hắn cũng mơ.

Hai tay siết chặt lấy cái cốc, hắn không ngừng thở dồn dập, ánh mắt dường như cũng hoảng loạn, giấc mơ này hắn cũng sợ hãi.

2 thoughts on “51❋52

    Như Hoa Lộng Nguyệt said:
    24.07.2014 lúc 1:34 sáng

    4 chap nữa thôi, ta ngóng quá🙂

      kimkochi responded:
      24.07.2014 lúc 12:32 chiều

      Cố gắng trong tuần này ^^ chỉ lo cái mạng chập chờn thui à T^T

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s