39❋40

Posted on Updated on

CUNG CHÚC TÂN XUÂN

heart51

Chương 39: Hồi tộc

(Trở về)

**

Mấy ngày sau,

Thiên Nguyệt Triệt đứng ở đầu giường nhìn Đàn Thành vẫn đang hôn mê bất tỉnh, tâm tình có chút lo lắng.

“Không có cách nào sao?” Thiên Nguyệt Triệt hỏi La Tắc Nhĩ, giữa bọn họ đã từng bạn thù đảo tới đảo lui nhưng trên phương diện y thuật trị liệu, Thiên Nguyệt Triệt vẫn rất tin tưởng hắn.

“Vi thần nghĩ không ra nguyên nhân.” La Tắc Nhĩ khó có được một lần khiêm nhường cùng xấu hổ như vậy.

Gật đầu, Thiên Nguyệt Triệt từ trong phòng Đàn Thành đi ra, chạy thẳng tới thư phòng của Thiên Nguyệt Thần, trước giờ Thiên Nguyệt Triệt vẫn luôn đá cửa xông vào, thật hiếm có, lần này chỉ nhẹ nhàng đẩy cửa. Bên trong thư phòng Thiên Nguyệt Thần vừa cùng các đại thần bàn chuyện xong.

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt đi tới trước mặt Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt ngồi trên đùi mình, hỏi, “Làm sao vậy?”

“Chuyện của Đàn Thành, phụ hoàng có chủ ý gì không?” Thiên Nguyệt Triệt trực tiếp hỏi.

Thiên Nguyệt Thần vỗ vỗ bờ vai hắn, ý bảo đừng quá khẩn trương, “Ta có nghĩ tới, nguyên nhân phải chăng là do dòng máu của người thừa kế.”

“Thừa kế?” Thiên Nguyệt Triệt không hiểu.

“Phải, ở Ám Dạ tộc, có chuyện thừa kế máu, ta đã từng nói với Triệt nhi, còn nhớ không?”

“Nhớ rõ.” Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, “Thừa kế máu chính là sẽ thừa kế cả năng lực phải không? Giống như ta thừa kế dòng máu của phụ hoàng, tự nhiên cũng có một phần ám lực trong đó, nói cách khác nếu như ta không cách nào cải biến năng lực của mình vượt hơn phụ hoàng thì thông qua mối liên hệ đó, phụ hoàng có thể tự mình sử dụng năng lực giúp ta.”

“Đây là điều thứ nhất, Triệt nhi quên Đàn Thành là con trai của Nữ vương Thánh Linh quốc cùng một thần tử Ám Dạ rồi sao. Ta hoài nghi, lần đó ta khởi động ám lực của ám dạ minh châu tác động vào người Đàn Thành, một nửa dòng máu Ám Dạ trong người hắn có khi đã bị kích phát thức tỉnh.”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ để y tiếp tục mê man nằm đó hay sao?”

“Không, đây chính là vấn đề thứ hai ta cần nói, bởi vì linh lực của dòng máu Ám Dạ thức tỉnh sau, gặp phải sự bảo hộ thân chủ của Lá Chắn Chí Tôn cho nên mới sinh ra phản ứng, cũng giống như Triệt nhi lúc tiếp nhận linh lực của Quang Minh thần tử vậy, chúng sẽ xung đột với nhau khiến thân thể suy kiệt, muốn dẫn xuất hai dòng lực này nhất định phải có linh lực nguồn làm trung gian.”

“Ý của phụ hoàng, ta không hiểu.” Không thể một phát dứt khoát loại luôn hay sao?

“Nói cách khác, phải tìm người có chung với hắn một nửa huyết thống.”

“Tìm cha hắn, cái người đã tàn sát toàn bộ Thánh Linh quốc đó sao?” Chỉ cần có một tia hy vọng cũng không thể buông tha, Đàn Thành là thuộc hạ rất đỗi quan trọng với Thiên Nguyệt Triệt, y rất trung thành, Thiên Nguyệt Triệt tuyệt đối không muốn nhìn thấy y xảy ra bất trắc.

“Ta không thể khẳng định kẻ tru diệt Thánh Linh quốc có phải là cha hắn hay không nhưng chuyện của Đàn Thành đúng là cần phải tìm y hỗ trợ.” Thiên Nguyệt Thần nói khiến cho Thiên Nguyệt Triệt tăng thêm một phần lo lắng, hắn cảm thấy thân phận “phụ thân – hài tử” này chưa chắc đã giúp được gì cho y.

Huống chi, giữa người nọ và Đàn Thành còn tồn tại mối hận thù sâu sắc, hắn hiểu Đàn Thành, mặc dù y rất ít khi nói chuyện nhưng làm người, ai có thể tựa như thánh nhân, dù y cự tuyệt báo mối thù của Thánh Linh quốc nhưng cũng không nói lên rằng y có thể quên đi nỗi hận mẹ mình đã bị giết bởi tay cha.

Ai…

Thiên Nguyệt Triệt thở dài, loại chuyện này không phải thứ mà người ngoài cuộc có thể định đoạt.

“Mới tí tuổi đã thở dài cái gì.” Thiên Nguyệt Thần sủng nịnh nói, “ Lúc này, quan trọng nhất là giải quyết chuyện của ngươi, Triệt Nhi đã suy nghĩ kĩ rồi chứ?”

“Phụ hoàng biết ta sẽ lựa chọn thế nào rồi mà, không phải sao?” Thiên Nguyệt Triệt hỏi ngược lại.

Từ một khắc hắn nguyện ý thanh lọc hết thảy số vong linh u oán đó, Thiên Nguyệt Thần đã biết, cho dù đứa bé này ngoài mặt luôn biểu hiện rằng mình lạnh lùng xa cách nhưng trái tim hắn vẫn còn rất thiện lương.

“Vậy thì, ba ngày sau sẽ lên đường trở về Ám Dạ tộc, được không?”

Đường vào Ám Dạ tộc không phải là một con đường sạch sẽ như lối vào Thần tộc, cũng không đẹp đẽ như lối vào Tinh Linh tộc, tất nhiên càng không phức tạp như lối vào Ma tộc.

Thiên Nguyệt Thần lấy ra Ám Dạ châu.

Hòn ngọc nho nhỏ đó chậm rãi lớn dần lên, chỉ một lát sau đã hình thành một cánh cổng tối hun hút, nhìn từ bên ngoài không thấy được đầu bên kía.

“Bệ hạ.” Đối với việc hồi tộc, Nặc Kiệt có một chút hưng phấn. Ám Dạ tộc là nơi lúc nhỏ Nặc Kiệt có đi qua một lần, hắn cảm thấy tộc dân nơi này có điểm tiến hóa ngược, tỷ như, ở Mạn La đế quốc luôn trọng bảo thạch, trọng vàng, chốn đó thì không, trong mắt bọn họ cái đống chói sáng lấp lánh kia chính là thứ đồ phế vật, vô dụng, cho nên Nặc Kiệt sau đó đã từng len lén mang một ít cuỗm đi.

Bây giờ, Ám Dạ tộc đối với y mà nói là địa danh tàng kho báu, là thánh địa nắm giữ vận mệnh phát tài.

Hồi tộc lần này, cũng không có mấy người, chỉ có Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt, Nặc Kiệt, và Liệt La Đặc. Tu ở lại Mạn La đế quốc làm thế thân cùng những người khác, dẫu sao tới nơi không phải lãnh địa của mình, đối với bọn họ cũng không phải chuyện gì hay ho lắm.

Địch Trạch đáng thương chỉ thiếu nước diễn thành một màn bi ai đưa tiễn Liệt La Đặc.

“Nhìn hai con ngươi lóe sáng của ngươi kìa, kẻ khác không biết còn tưởng rằng thạch bảo phát sáng gì đó, coi chừng trói ngươi lại khoét ra.” Thiên Nguyệt Triệt đe dọa.

Nặc Kiệt đơn thuần quả nhiêu lủi lủi, vội vàng che lấy đôi mắt, hô, “Không phát sáng, hiện tại không phát sáng nữa.” chọc Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt, Liệt La Đặc một trận cười vang.

Đừng để cảm giác vun vút trong lối đi tới Ám Dạ tộc của Ám Dạ châu khiến ta nghĩ tốc độ di chuyển là rất nhanh, ở bên trong thời gian có sự chênh lệch rất lớn, chớp mắt này thực tế nghĩa là mấy canh giờ.

Bốn người bước vào, ở trong Ám Dạ châu là tuyệt đối an toàn, cũng tương đồng với thánh minh châu của Thiên Nguyệt Triệt, viên ngọc cũng có gắn kết linh hồn với Thiên Nguyệt Thần.

Ngập trong bóng tối.

“Hãy đem những tạp niệm đen tối trong tư tưởng xóa hết đi, phải để tâm vô tạp niệm, nếu không linh hồn sẽ bị Ám Dạ châu cắn nuốt.” Thiên Nguyệt Thần đứng ở lối vào cảnh cáo.

Lúc này, lời đó thực khiến Nặc Kiệt sợ tím gan, thật ra chỉ mình Nặc Kiệt là cảm thấy trong lòng hắn có nguyên một bồ những tư tưởng bất chính mà không biết ở trong mắt người khác hắn lại được coi là người có nội tâm trống trơn.

 Chẳng bao lâu, cả đoàn đã nhìn thấy bên kia cửa động, thời điểm cảm nhận được chút ánh sáng, tâm tình ai nấy hết thảy cũng đều sung sướng vô cùng.

Đây là nơi nào?

Bước ra khỏi lối đen tạo bởi ngọc Ám Dạ, nơi họ đứng hiện tại là ở trong một căn phòng. Một căn phòng đơn giản, không phải hoàng cung Mạn La đế quốc  xa hoa, nhưng không gian bày trí vô cùng thoải mái, có thể cảm giác được chủ nhân nơi này rất đỗi ôn hòa.

“Có mệt hay không? Lên giường nghỉ ngơi một lát nhé?” Thiên Nguyệt Thần dịu dàng nhìn Thiên Nguyệt Triệt.

“Đây là phòng của phụ hoàng sao?” Thiên Nguyệt Triệt cực kỳ tò mò.

“Là gian phòng kiếp trước ta ở.” Có ý, phòng này đích thực là phòng của y nhưng chỉ tính là đồng hồn khác xác.

Thiên Nguyệt Triệt cực kỳ vui vẻ, lập tức nhảy lên giường, ở trên đó lăn lộn những mấy vòng, cho đến khi phía cửa có tiếng ồn hắn mới dừng động tác, “Bên ngoài có người?” Thiên Nguyệt Triệt nhảy xuống, đi tới bên Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần buồn cười nhìn bảo bối đầu tóc lộn xộn, “Tóc xem ra hơi dài quá rồi.”

Thiên Nguyệt Triệt đỏ mặt, vội càng dời tầm mắt, Sao tự dưng nói chuyện không đâu làm người khác nhộn nhạo.

Ánh mắt Thiên Nguyệt Thần càng thêm nhu hòa, nhìn Thiên Nguyệt Triệt không chớp mắt.

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt vội hô, phía ngoài dường như có tranh chấp.

Thiên Nguyệt Thần thu hồi tầm mắt, “Không vội.” Chậm rãi ra mở cửa, nhìn hai người bên ngoài đang đấu khẩu tới đỏ mặt tía tai.

Một là nam nhân anh tuấn thành thục, một là thiếu niên sắc mặt hồng hào.

Đối với sự xuất hiện đột ngột của Thiên Nguyệt Thần, cả hai ngây như phỗng, thị vệ xung quanh cũng thất thần, đế vương của bọn họ cho dù đã thay đổi diện mạo vài phần, không còn y hệt như kiếp trước nhưng chỉ với một đầu tóc trắng cước buông dài cũng đủ để bọn họ xác nhận người đã quay trở về.

Chuyện vương chủ của Ám Dạ tộc sống lại thật ra cũng không có nhiều người biết, các cựu trưởng lão thì che giấu sự tình, bên trong tộc thì có các trưởng tộc tiếp ứng, cho nên Thiên Nguyệt Thần mới có nhiều thời gian ở lại Mạn La đế quốc như vậy.

“Bệ…bệ hạ….” Thiếu niên hai mắt mở lớn giống như không thể tin được.

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, sắc mặt ôn hòa, “Trăm năm không gặp, Tiểu Hắc Hiệp năm đó nay cũng đã trưởng thành rồi.”

Người này kiếp trước của y nhận biết, thời điểm gặp mặt, lúc đó nhóc con toàn thân đen thui, ông nội của hắn là một tộc trưởng lớn tuổi, luôn đảo quanh y ồn ào tiến cử một nội thị vệ lợi hại nhất tới bảo vệ Nguyệt chủ của bọn họ.

Tên nhóc khi đó cũng nghĩ Nguyệt chủ tóc trắng này trông thực yếu đuối cần người bảo vệ.

“Bệ hạ….Ngài thật là bệ hạ……” Tiểu Hắc Hiệp khóc.

Mặc dù các trưởng lão đều nói bệ hạ vì tu luyện mà bế quan nhưng tộc nhân trong tộc cũng cảm thấy nhiều khả năng đế vương của bọn họ đã xảy ra chyện bất trắc, còn từng bức bách buộc các trưởng lão phải chọn lựa một người mới ngồi vào chủ vị tối cao.

Tiểu Hắc Hiệp sở dĩ xuất hiện ở nơi này chính là hy vọng cùng Nguyệt chủ gặp mặt, lần nào cũng bị đệ nhất thị vệ bên cạnh người ngăn không cho qua – chính là nam nhân tên Dạ đang đứng bên cạnh.

☁☁

Chương 40: Thanh lọc

**

“Bệ hạ.” Dạ hành lễ, hình ảnh hiện tại của y quả thực quá khác so với cái người cùng thiếu niên tranh cãi tới gay gắt ban nãy.

“Đứng lên đi.” Thiên Nguyệt Thần nói.

“Vâng.” Dạ cùng Tiểu Hắc Hiệp đồng thời đứng dậy, cả hai lập tức bị cánh tay Thiên Nguyệt Thần choàng qua vai thiếu niên đứng kế bên thu hút.

“Bệ hạ……bệ hạ……” Tiền viện truyền đến một loạt tiếng vang lộn xộn, cả đống người chen chúc chạy qua thậm chí y còn nghe được cả những tiếng thở đầy kích động, rất nhanh thì xuất hiện đông đủ, “Cung nghênh bệ hạ trở về.”

Con ngươi Thiên Nguyệt Triệt băng lãnh, hắn không thích trở lại Ám Dạ tộc còn bởi lý do này đây, người chỗ này thực nhiệt tình quá.

Đặc biệt là mấy vị trưởng lão đang hồng cả viền mắt nhìn y.

“Bệ hạ, ngài rốt cuộc đã trở về.” Năm đó lúc họ tìm được bệ hạ, người hãy còn là một đứa nhỏ, bây giờ ….. cũng đã trưởng thành rồi.

“Ám Dạ tộc đã phiền mấy vị trưởng lão.” Thiên Nguyệt Thần nho nhã, lễ độ đáp lời, nhưng ngay lập tức y phát hiện tầm mắt bọn họ lúc này đã chuyển qua nhìn chằm chằm vào Thiên Nguyệt Triệt đứng sau lưng y, cứng ngắc một hồi y nói tiếp, “Con ta.” Thiên Nguyệt Thần giới thiệu, thực chất hắn rất muốn đáp, đây là người ta yêu.

Khổ nỗi, Thiên Nguyệt Thần nghĩ đến mấy vị trưởng lão tuổi cũng đã cao, tốt nhất không nên chịu sự đả kích, y đành phải lựa chọn giải pháp an toàn.

Nhi tử?

Ai nấy đều cực kỳ kinh ngạc, đứa nhỏ tóc đen, mắt đen này thực sự là con của bệ hạ sao.

Thực tế, bằng với linh lực cao thâm của những vị trưởng bối, họ thực sự cảm nhận được ám lực thuộc về dòng máu Ám Dạ trên người thiếu niên, chỉ là hình dáng người trước mắt lại thực giống với Tinh Linh hoàng, nếu trên cơ thể cậu có một tia linh lực của tộc Tinh Linh nữa thì giờ khắc này bọn họ chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Thiên Nguyệt Thần cũng kiệm lời giải thích, y cảm thấy không mấy cần thiết đi.

“Mới rồi có chuyện gì xảy ra, tại sao hơi thở của mọi người lại có phần hỗn loạn?” Hệt như vừa đánh nhau.

“Không có……không có chuyện gì.” Chẳng những các trưởng lão lập tức phủ nhận mà mấy vị quý tộc đi cùng cũng lắc lắc theo.

Thiên Nguyệt Thần miễn cưỡng chấp nhận đáp án, nói, “Trẫm biết, cũng đã trăm năm trẫm không ra mặt, Ám Dạ tộc cũng không thái bình, sẽ có người nghi ngờ về trẫm, nếu như mọi người cảm thấy có ai đó vừa mắt, hợp lòng đủ sức tiếp nhận Ám Dạ chủ vị thì trẫm sẽ ngay lập tức nhường ngôi.” Chỉ vài câu ngắn ngủi đã nói ra tiếng lòng của cả đám người, trừ những trường lão biết rõ mọi việc còn một số những người khác không biết nguyên nhân quả nhiên đã nghĩ Nguyệt chủ không còn ở trong tộc, cảm giác bứt rứt, mới rồi còn có ý định lật đổ mấy trưởng lão này rồi lập nên một Nguyệt chủ mới kế nhiệm.

Bị phiền nhiễu quấn chân chẳng bằng mang theo Triệt nhi đi du sơn ngoạn thủy.

“Vi thần không dám.” Biết Nguyệt chủ trở về bình an, như vậy, tất cả mọi nỗi băn khoăn trong lòng đều biến mất.

.

 Trong thư phòng,

Thiên Nguyệt Thần dựa vào ghế nghe các trưởng lão nói lại tình hình, mặc dù trong tộc có một số sự tình nhưng may mắn đều là chuyện nhỏ trừ một việc.

“Nguyệt chủ, người còn nhớ Mông Sa không?” Một vị trưởng lão hỏi.

Đột nhiên nghe trưởng lão nhắc tới Mông Sa, Thiên Nguyệt Thần đoán chuyện ắt hẳn không đơn giản, “Nhớ rõ, năm đó hắn luyện ám linh tâm pháp, rồi một mực u mê không chịu quay đầu, dựa theo luật định đã đuổi hắn ra khỏi Ám Dạ tộc, đưa đi lưu đày, nghe nói về sau hắn lẩn trốn vào Nhân tộc.”

“Nguyệt chủ, người có một chuyện không biết, đó là khoảng thời gian ngài hồi sinh ở Nhân tộc, từng có tộc nhân trong tộc chúng ta bị tấn công, Mông Sa chính là hung thủ.”

“Cái gì?” Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, “Năm đó trước khi đưa hắn đi lưu đày, ta đã phế đi ma pháp của hắn, sao có thể?”

“Việc này chúng thần cũng không hiểu, thời điểm đó chúng thần đưa người tới Nhân tộc, năng lực ngài còn chưa phục hồi, thần sợ Mông Sa tìm người trả thù cho nên ……… sau này, lúc giáp mặt, lại phát hiện y còn chưa có biết chuyện ngài hồi sinh, chúng thần đã đánh hắn trọng thương, từ đó đến nay thì biệt vô âm tín.”

“Các vị xác định, kẻ giao thủ với mọi người chính là Mông Sa?” Có thể đào thoát khỏi vòng vây của các trưởng lão chứng tỏ linh lực của Mông Sa đã sớm phục hồi, nếu đã như vậy, tại sao hắn không tới tìm y? Chẳng lẽ trong truyện này còn có nguyên nhân khác? Nhưng điều làm cho y càng khó hiểu chính là linh lực của Mông Sa sao có thể khôi phục?

“Chúng thần không dám chắc.” Trưởng lão nói.

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, “Chuyện này được rồi, mấy ngày nữa trẫm cùng Triệt nhi muốn bế quan, dù cho có bất cứ chuyện gì cũng không được tới quấy rầy.”

“Nguyệt chủ, điện hạ………điện hạ ngài là nhi tử loài người.”

“Thì thế nào?” Thiên Nguyệt Triệt đứng lên, hỏi ngược lại.

“Người….người là……” Năm đó, chuyện của Nguyệt chủ cùng Thần tử bọn họ cũng biết nội tình, bộ dáng Thiên Nguyệt Triệt thuần đen kia chính là đại biểu cho Quang Minh cùng Tinh Linh hoàng, thực sự quá giống, lại có chút khó xác định……

“Triệt nhi thực sự là nhi tử của trẫm, ngoài ra……” Thiên Nguyệt Thần nhìn mấy vị trưởng lão, “…cũng là chuyển thế của Quang Minh thần tử.”

Cái gì?

Các vị trưởng lão hai mắt mở lớn, gần như không dám tin, “Như vậy ý của Nguyệt chủ là?”

“Trong cơ thể Triệt nhi có thần lực của Quang Minh cũng có ám lực của dòng máu Ám Dạ, chúng vẫn luôn xung đột lẫn nhau, cho nên trẫm mới cần một không gian an tĩnh để giải trừ.”

“Phụ hoàng, bắt đầu đi.” Thiên Nguyệt Trệt đứng ở bên suối nước Ám Dạ. Thiên Nguyệt Thần sẽ dùng nước suối này để đẩy dòng máu Ám Dạ trong cơ thể Thiên Nguyệt Triệt ra.

“Trong quá trình dẫn độ, Triệt nhi sẽ rất đau đớn, Triệt nhi……” Cái loại đau đớn tới tận xương tủy này Triệt nhi sao có thể chịu đựng được đây, mỗi lần nghĩ tới điều đó, trong lòng Thiên Nguyệt Thần đều đau nhói.

“Không sao đâu.” Thiên Nguyệt Triệt cầm tay Thiên Nguyệt Thần, “Chỉ cần có phụ hoàng ở bên, ta liền không sao hết. Cho nên, bắt đầu đi. Phụ hoàng, mỗi một khắc chúng ta trì hoãn thì chuyện của phó hồn rồi chuyện của Đàn Thành sẽ càng khó giải quyết hơn.” Thiên Nguyệt Triệt trút bỏ quần áo, bước vào giữa dòng.

Nước suối Ám Dạ thuần một màu xanh biếc lạnh giá, dưới ánh nắng, hiện hữu đẹp vô ngần.

“Phải.”

Thiên Nguyệt Thần biết, chuyện này nhất định phải diễn ra, tâm tình muốn nhanh chóng khôi phục thần lực của Thiên Nguyệt Triệt, hắn có thể thấu hiểu.

Ngay sau đó, nam nhân cũng cởi dần quần áo của bản thân.

Cả hai trần mình đối mặt với nhau, trong mắt không có bất kỳ một tia dục vọng, đều chỉ duy trì một sự chăm chú đến nghiêm túc.

Nước suối Ám Dạ theo sự tương tác dẫn động của Ám Dạ châu mà bắt đầu sôi lên, tâm tình của người đầm mình trong suối dường như cũng bị nước ngấm vào.

Sắc mặt Thiên Nguyệt Triệt chầm chậm hóa trắng.

“Triệt nhi?” Thiên Nguyệt Thần tạm ngưng.

“Phụ hoàng, tiếp tục.” Nước suối theo lỗ chân lông tiến nhập thân thể Thiên Nguyệt Triệt, tựa như những cây kim châm cứu đâm vào, rất đau, “Tiếp tục.” Kiên định nói ra hai chữ.

Nước suối Ám Dạ luồn lách vào từng nơi chốn trong cơ thể cuốn lấy dòng máu Ám Dạ hút ra, hãy tưởng tượng như ta đang nhổ một cái cây, dùng sức muốn nó bật cả gốc cả rễ lên vậy.

Tất nhiên là rất đau đớn.

“Cố gắng chịu đựng.” Động tác trong tay Thiên Nguyệt Thần nhanh hơn, đẩy ám dạ châu dâng lên trong cơ thể mình, thoát ra rồi tiến vào từ đỉnh đầu Thiên Nguyệt Triệt. Dòng máu Ám Dạ trong cơ thể Thiên Nguyệt Triệt lại thức tỉnh sôi trào.

AAA……” Thiên Nguyệt Triệt hét lên. Máu trong cơ thể hắn không muốn thoát ra, đương nhiên là bởi linh hồn chủ của nó đang là của Quang Minh thần tử, hấp thụ thần lực dồi dào như thế, sao có thể dễ dàng bỏ đi. Linh lực tuy rằng không có ý thức nhưng thời điểm chủ nhân mất đi ý thức, linh lực sẽ tự định hình, nó có thể khống chế suy nghĩ của chủ nhân, càng lâu dài càng có khả năng thay thế linh hồn thân chủ, chiếm hữu luôn cơ thể nó lưu trú.

Cơ thể của Thiên Nguyệt Triệt còn có một nguồn năng lượng vô cùng mạnh, lựa chọn thế nào thực quá dễ.

Trên trán Thiên Nguyệt Thần đã thấm ướt mồ hôi lạnh, từng biểu hiện gắng gượng của Thiên Nguyệt Triệt đều rơi vào đáy mắt y, trong tâm y đang đấu tranh kịch liệt mà động tác lại không thể chậm trễ.

Ám lực từ Ám Dạ châu phát ra ngày càng mạnh, một phần máu trong cơ thể Thiên Nguyệt Triệt đã được hấp thu, do đó linh lực của Quang Minh cũng bắt đầu thức tỉnh, hai nguồn năng lượng trở lại trạng thái tranh chấp. Nguồn máu Ám Dạ không còn thuần ám khí nữa mà dần pha trộn với linh khí đang vùng lên. Điều này tác động không nhỏ tới cả Ám Dạ châu lẫn Thánh Linh châu trong cơ thể Thiên Nguyệt Triệt, nội khí bên trong hai quả cầu dần bị nguồn lực đối lập xâm lấn.

.

Người ở bên trong vất vả, người ở bên ngoài thì sốt ruột không thôi, đã gần hết một ngày trời, Nặc Kiệt đi lui đi tới nắm tay siết chặt bên người.

“Nặc Kiệt, ngài có thể dừng lại hay không.” Liệt La Đặc ngồi trên ghế đợi rốt cuộc nhìn không xong.

“Không thể.” Nặc Kiệt rất ít rơi vào tình trạng thế này, đủ thấy y đang rất bồn chồn.

“Này……” Liệt La Đặc nghẹn lời, cứ nhìn Nặc Kiệt như vậy khiến hắn cũng cảm thấy càng thêm lo lắng.

.

Hết ngày, hai người trong phòng vẫn chưa thấy ra, cả Liệt La Đặc lẫn Nặc Kiệt chỉ muốn xông bổ vào.

“Nguyệt chủ cùng tiểu vương tử thế nào rồi?” Qua một ngày, các vị trưởng lão trong lòng cũng không yên chạy qua.

Nặc Kiệt chôn chân nơi cửa lắc lắc đầu, sắc mặt có vài phần u ám.

Kẽo kẹt,

Tiếng mở cửa rất nhỏ rơi vào trong tai bọn họ khiến ai nấy đều tức khắc ngẩng đầu. Là Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt bước ra, gương mặt Thiên Nguyệt Triệt thì trắng bệch còn thần sắc Thiên Nguyệt Thần lại mệt mỏi vô cùng.

“Bệ hạ………chủ tử người?”

“Bệ hạ………tiểu điện hạ…….?

“Nguyệt chủ.”

Thân thể Thiên Nguyệt Thần thoáng cái đổ xuống, người cũng đồng thời ngất đi.

☁☁

One thought on “39❋40

    * Chúc mừng năm mới * | 小竹 said:
    30.01.2014 lúc 11:10 chiều

    […] ← 39❋40 […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s