29❋30

Posted on Updated on

Có mấy chap chưa gặp nhau thôi mà mềnh cứ ngỡ Thần ca vs Triệt nhi xa nhau ước chừng cả thế kỷ rồi ấy. Vì……….cái đứa editor lười dặt dẹo này đây. Mian~

Kim quang: ánh sáng vàng, tia sáng vàng.

—–TNCM—–

Chương 29: Nguy hiểm

**

Cùng lúc đó, lão đại và lão nhị đã ngấu nghiến vồ lấy thức ăn.

“Đừng ăn.” Hai tay Thiên Nguyệt Triệt vung lên, thức ăn trên tay lão đại và lão nhị đều rớt xuống. Quán trọ nhất thời dâng lên một loại không khí quỷ dị, mọi hoạt động đều tạm ngừng. Những đôi mắt màu tro ánh lên sát khí nhìn về phía bàn của Thiên Nguyệt Triệt.

“Đại ca………..đây là?” Lão nhị vẻ mặt tủi thân, còn đang định nhặt lại thì đầu ngón tay Thiên Nguyệt Triệt đã phát ra kim quang bao phủ toàn bộ thức ăn. Đợi cho đến khi lão nhị nhìn lại, mọi thứ đã biến thành nào là xương trắng, bùn cát, còn có cả sâu lông.

Á……

Lão đại ôm bụng nôn thốc nôn tháo, còn lão nhị thì nhìn đống đồ lão đại phun ra trên mặt đất, lựa chọn một cách thức tiếp nhận cực kì thông minh, trực tiếp ngã xuống ngất xỉu luôn.

“Lão nhị………”

Thiên Nguyệt Triệt nhíu mày, chỉ là những thứ đồ ngụy trang đơn giản như vậy mà tại sao ngay từ đầu hắn không có nhìn thấu? Chẳng lẽ nguồn cơn là do thần lực của Quang minh thần tử đang dần bị tiêu thất hay sao?

Quang hệ ma pháp quanh người Thiên Nguyệt Triệt bắt đầu lan tỏa. Vòng sáng quét qua đâu là nơi đó trở lại thực cảnh. Quán trọ biến thành một nơi phủ đầy tro bụi, mạng nhện và côn trùng, thậm chí chúng còn đang kéo tơ. Thiên Nguyệt Triệt không biết phải gọi nơi này là gì vì nó thực giống với một nghĩa trang.

Thực sự, nãy giờ đâu có người nào. Thoáng cái, những thứ mấy phút trước được gọi là người cũng bắt đầu biến hóa. Thứ âm thanh nhộn nhạo vang lên, quang hệ ma pháp càn quét qua khiến cho những linh hồn đó bị tác động, bộ dáng chỉnh tề ban đầu dần xõa tung xuống, ánh mắt bọn họ……..không, không, không, thứ đó kẻ còn kẻ mất, tay gãy, chân lung lay, thậm chí có thêm những vệt loang lổ đỏ như máu, rồi chúng nhất loạt đều phát ra một luồng khí đen quanh thân.

Đây là………..

Thiên Nguyệt Triệt thực muốn sự muốn nôn.

Đằng chuôi của Âm Dương kiếm chấn động bởi linh hồn nương náu trong đó như đang xác nhận hộ Thiên Nguyệt Triệt rằng những người này chính là đồng bào của cô.

Nhưng mà……… Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, “Bọn họ khác cô, đã biến thành lệ quỷ rồi.”

Phải, tà khí của bọn họ vô cùng đậm đặc, lúc chết hẳn là tích tụ oán khí quá nhiều. Cho dù là linh hồn, sống vất vưởng ở nhân gian quá lâu cũng sẽ dần dần quên đi bản thể, mà vô tình biến thành lệ quỷ, huống chi bọn họ còn bị bó buộc tại nơi đây.

Trong lúc Thiên Nguyệt Triệt còn bận suy nghĩ thì những oán linh kia đã muốn xông qua, giương nanh giương vuốt.

“Chạy mau.” Thiên Nguyệt Triệt lớn tiếng hét, căn phòng này tà khí quá mạnh, nếu bị tuột lại, cả ba sẽ lạc mất nhau.

“Dạ, đại ca.” Lão đại khiêng lão nhị nhanh chân chạy ra bên ngoài.

Nhưng chưa gì đã bị bật trở lại.

“Đại ca, không ra được.” Cánh cửa như bị chặn kín vô hình, không cách nào thoát ra, Thiên Nguyệt Triệt thầm kêu Hỏng rồi, oán khí của bọn họ độc lập với thân xác, đã sớm hình thành một lớp ngăn, cản trở những linh hồn sống bất đồng xâm nhập.

Bên kia, oán linh càng lúc càng gần hơn, bọn họ sợ thần khí vây quanh Thiên Nguyệt Triệt nên không tấn công hắn mà trực tiếp xông về phía lão đại.

Lão đại ôm lão nhị vẫn còn mê man, trốn đông núp tây.

Linh thực của Quang Minh thần tử cường đại, bất kỳ lực lượng tà ác nào cũng không có cách tiến được lại gần, cho nên oán linh chỉ có thể vây chứ không dám tiến. Riêng điểm này, Thiên Nguyệt Triệt càng thêm khẳng định, linh lực trong người hắn có vấn đề.

“Đại ca, cứu mạng với.” Lão đại bên này cực khổ, vác thêm lão nhị, hắn chỉ có thể vẫy cánh lởn vởn trên không. Đáng thương hơn cả, mấy tên oán linh kia cũng có thể bay theo.

Thiên Nguyệt Triệt vươn ngón tay bắn một tia sáng về phía lão đại, làm thành một vòng sáng. Oán linh thấy thứ sức mạnh kia liền tạt sang một bên, tránh đi.

Vòng sáng lại di động, kéo cả lão đại lẫn lão nhị về lại bên người chủ nhân.

Phịch………

Hai người bọn họ té sấp xuống đất, phát ra tiếng va chạm. Những oán linh kia thừa thế xông lên, ai ngờ hào quang quanh thân Thiên Nguyệt Triệt tỏa ra,  quang hệ kết giới được thiết lập, đem cả ba người họ che chắn.

Những oán linh kia không ngừng vươn móng vuốt, ra sức gõ kết giới.

A…..

Tiếng kêu của một chúng ngày một điên cuồng hơn, tiếng gõ cũng theo đó mà ngày một mạnh hơn, móng tay tiếp tục vươn dài thật dài, dường như rất muốn xé toạc thứ lá chắn mỏng manh kia vậy.

Thiên Nguyệt Triệt biết rõ, nếu cứ tiếp tục dây dưa, bằng với linh lực còn lại bây giờ thì không thể chống đỡ được bao lâu. Nhắm mắt lại, thân ảnh trên mặt đất từ từ nâng lên, vòng sáng màu vàng đang không ngừng tuôn ra mạnh mẽ, đâm vào những oán linh điên cuồng.

Một thanh kiếm kim sắc từ trong cơ thể Thiên Nguyệt Triệt hiển lộ, thân kiếm từ trong suốt hóa thành hư vô rồi ấn định thành vật thể, kim quang lóe sáng.

.

.

.

Cùng thời điểm đó.

Thiên Nguyệt Thần, Liệt La Đặc, Địch Trạch, La Tắc Nhĩ bọn họ đã tỉnh lại trong một căn phòng đã bị phong bế.

“Đây là nơi nào vậy?” Thiên Nguyệt Thần nhìn xung quanh, bên trong gian thạch thất không có bất kỳ thứ gì. Liệt La Đặc cũng mù mờ. Nhắm mắt lại, dùng linh lực của Mộc thần tướng cảm ứng trong ngoài. Một hồi lâu, liền mở mắt, “Thần lục soát cũng không thu được kết quả gì.”

Phàm là cây cối, hoặc bất kỳ một nơi nào có thực vật sinh trưởng, mộc linh châu bên trong người đều có thể cảm nhận được, nay bắt không ra tín hiệu, Liệt La Đặc trở nên luống cuống, cùng cảm thấy có chút khó tin.

Kể từ sau lần phát sinh chuyện tình ở Thần giới, linh lực của ngũ thần tướng bọn họ tất cả đều đã khôi phục hoàn toàn, vì Thần tử đã trở về đại vị.

Nhưng bây giờ, hắn cư nhiên lâm vào tình cảnh này, Chẳng lẽ phụ cận nơi này không hề có thực vật sinh trưởng? Hay là làm sao?

“Tôi chỉ biết mỗi trị liệu bằng ma pháp.” La Tắc Nghĩ bất lực lắc đầu.

Thiên Nguyệt Thần đi tới vách tường, gõ mấy cái, kinh ngạc không dứt. Đem tất cả ném vào một không gian kín, ấy vậy mà gọi ra lại không có hồi âm. Chẳng lẽ kẻ nào đó muốn nhốt bọn họ chết đói?

Có điều, một lát sau Thiên Nguyệt Thần đột nhiên lẩm bẩm, “Triệt nhi?”

“Bệ hạ, chủ tử sao rồi?” Liệt La Đặc nghe được câu nói của Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần lắc đầu, Kim Mang thần kiếm có hai bản, thanh đang đeo trên người là thứ Quang Minh thần tử đưa cho kiếp trước của y. Đồ của Quang Minh thần tử, tự nhiên sẽ dao động theo sinh mạng của chủ nhân. Mà giờ khắc này, Kim Mang kiếm đang xảy ra hiện tượng cộng sinh, chắc chắn là kết nối với bản kiếm còn lại, chứng tỏ người đeo thanh Kim Mang kiếm bên kia đã có chuyện xảy ra.

Không! Thiên Nguyệt Thần lắc đầu, Triệt nhi sẽ không gặp chuyện gì không may đâu.

Dù nghĩ vậy nhưng nỗi bất an trong lòng y càng lúc càng dâng lớn.

Thiên Nguyệt Thần là một nam nhân luôn tỉnh táo, ngay lập tức áp chế những xao động, nóng nảy vội vàng trong thâm tâm.

Khí đen tản ra xung quanh toàn thân Thiên Nguyệt Thần.

“Bệ hạ……..” Liệt La Đặc kinh ngạc nhìn y, dù vậy, hắn cũng không quá lo lắng cho Thiên Nguyệt Thần còn luôn rất tin tưởng người nọ.

“Liệt La Đặc, thay ta hộ thể.” Thiên Nguyệt Thần lưu lại một câu rồi ngồi khoanh chân dưới nền đất.

“Bệ hạ………..” Liệt La Đặc chưa kịp gọi xong câu thứ hai thì y đã không có phản ứng gì rồi, “Ngài đây là……..?”

Địch Trạch và La Tắc Nhĩ cũng không hiểu chuyện gì.

.

.

Ở bên này, Thiên Nguyệt Triệt cầm lấy Kim Mang thần kiếm, vòng sáng vàng nay đã chuyển sang ngũ sắc, tia sáng mạnh mẽ tới nhức mắt. Kim Mang thần kiếm hướng phía cửa ra vào, đâm thật mạnh bức tường chắn vô hình.

Nhưng không ngờ…………….., Thiên Nguyệt Triệt mở to hai mắt, Tại sao………Tại sao không thể xuyên phá.

A…………

Tiếng kêu gào của oán linh ngày một nặng hơn, lão nhị mê mang đã tỉnh lại, nhìn bốn phía, vẫn mờ mịt đầu đuôi, lão đại nóng lòng nói, “Đại ca, không hay rồi, móng vuốt bọn chúng đã sắp đâm vào.”

Quả nhiên, móng tay oán linh đã lọt được qua kết giới.

Sao lại? Sao lại nhanh đến vậy? Thiên Nguyệt Triệt định phóng kiếm một lần nữa nhưng thân thể đã không trụ nổi, rớt xuống khỏi không trung. Linh lực của Quang Minh thần tử dần tiêu tán.

“Triệt nhi…..” Một tiếng kêu quen thuộc vang lên bên tai.

Thiên Nguyệt Triệt tự cười mình, đã nhớ phụ hoàng quá nhiều đi, nếu không giờ phút này làm sao có thể nghe được thứ âm thanh đó.

“Triệt nhi?”

“Ân?” Thiên Nguyệt Triệt cũng không kìm được mà ứng đáp. Nghe thấy thanh âm, cảm nhận được hơi thở thân thuộc, hắn tự cảm thấy buông thả cơ thể, để đôi tay kia ôm lấy hắn, từ từ ôm thật chặt, Ôm? Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên mở mắt ra, đối diện với mình chính là đôi con ngươi thâm thúy mê hoặc của Thiên Nguyệt Thần.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt bật trừng hai mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn Thiên Nguyệt Thần. Đúng là phụ hoàng rồi, nhưng làm thế nào mà y xuất hiện được ở đây.

“Triệt nhi, dọa chết phụ hoàng.” Ôm chặt hài tử trong ngực, Thiên Nguyệt Thần vô tình liếc về phía sau. Những oán linh bởi sự xuất hiện đột ngột này của y mà tự giác chùn bước.

☁☁

Chương 30: Gặp nhau

**

Đám lệ quỷ hùng hổ kia cũng không phải thứ ngu xuẩn. Bọn chúng cảm giác được sự chênh lệch mạnh yếu hiện thời cho nên ở một khắc lúc Thiên Nguyệt Thần xuất hiện thì đã đều nhất loạt bỏ trốn.

Nhưng còn…………lão đại và lão nhị thì chịu đủ đả kích. Vốn còn đang tưởng bản thân sắp sửa trở thành món mồi cho oán linh ai ngờ chỉ trong chớp mắt những thứ kia bỗng hóa thành hư ảo.

May…….. Thật đáng sợ………..Người đàn ông này thật khủng khiếp…..

Ôm Thiên Nguyệt Triệt trong lòng, y đảo mắt khắp cung quanh. Ánh mắt lạnh lùng liếc tới lão đại và lão nhị đang run lật bật ở dưới đất, Hai thứ này sao lại xuất hiện ở đây?

Bên ngoài, trấn nhỏ hoang vu không còn giống như mấy khắc trước, mọi thứ đã trở về nguyên trạng, mặt đất là tro bụi tung bay, trên đường cái nào có bóng người. Hiển nhiên nó thực sự là một thị trấn chết.

“Phụ hoàng, sao người lại có mặt ở chỗ này?” Thiên Nguyệt Triệt đã khôi phục lại tinh thần, nhận thức rõ đây không phải là một giấc mộng.

“Kim Mang thần kiếm trên người ta cảm ứng được tình huống bên này, ta không yên lòng.” Đâu chỉ đơn giản như ba chữ không yên lòng, phải nói là tim gan đầu óc cứ nhảy loạn hết cả lên.

“Kim Mang thần kiếm?” Đúng nha, Thiên Nguyệt Triệt đã hiểu, nhưng mà, “Phụ hoàng, hình dạng này?” Đây không phải là thực thể, “Phụ hoàng, người xuất hồn ư?”

“Bọn ta bị nhốt ở trong một căn phòng đá, ta chỉ có thể xuất hồn mới tới được bên ngươi.” Vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn đang dần hồi sắc, mới chỉ chớp mắt trước đấy thôi, tiểu hài tử này còn trắng bệnh tới dọa y hoảng loạn. Linh lực của Quang Minh thần tử trên người hắn tiêu thất nhanh hơn so với những gì y dự liệu. Nếu như chậm thêm một bước, nói không chừng linh hồn của Triệt nhi………

“Phụ hoàng, trên người ta có thánh linh châu mà.” Cho dù không còn linh lực của Quang Minh thần tử thì chỉ bằng linh hồn của hắn, thánh linh châu cũng sẽ vĩnh viễn bảo vệ chủ nhân của mình.

“Phụ hoàng, trước tiên nói cho ta biết sơ qua tình hình bên kia đi.” Hai người tìm một chỗ ngồi tạm xuống. Thiên Nguyệt Triệt từ trong Tạp Cơ Tư thả Thủ Điện Đồng, Tiểu Bạch cùng gấu cưng bảo bối ra, để chúng đi dò xét tình hình bên ngoài một chút, đồng thời dẫn cả lão đại và lão nhị đi theo.

“Sau khi Triệt nhi rời khỏi, bọn ta liền lâm vào trạng thái hôn mê…” Thiên Nguyệt Thần một bên dùng ám lực của mình trấn áp dòng máu Ám Dạ trong người hài tử, một bên đem chuyện kể ra, “Triệt nhi cảm thấy thế nào?”

Do ám lực của dòng máu Ám Dạ bị áp xuống nên linh lực được ổn định hơn.

Thiên Nguyệt Triệt thử điều tức, “Ưm, ta cảm giác được sức lực đang trở về.”

“Đây chỉ là phương thức tạm thời, nếu như muốn tách được hai loại ám lực và linh lực này ra thì Triệt nhi phải trở về tộc Ám Dạ.” Thiên Nguyệt Thần đem Thiên Nguyệt Triệt ấp vào trong lồng ngực, tỉ mỉ lau đi cái trán nhỏ đã ướt mồ hồi.

“Hồi Ám Dạ tộc?” Nếu là lúc trước, Thiên Nguyệt Triệt sẽ thực cao hứng, nhưng hôm nay sau khi đã tiếp xúc qua với hai vị huynh đệ chính gốc kia, thần sắc tiếp nhận của Thiên Nguyệt Triệt có chút không được dễ chịu gì cho cam.

Thiên Nguyệt Thần vô cùng nhạy bén, liền thay đổi đề tài, “Triệt nhi còn chưa nói cho phụ hoàng lý do bị lâm vào tình cảnh vừa rồi?”

Nói tới đây, nét mặt Thiên Nguyệt Triệt trở nên nghiêm túc, đem việc gặp phải lão đại và lão nhị kể hết một lần, “Lão nhị nói, thực sự tiến vào khu rừng chỉ có một mình ta, nói cách khác, phụ hoàng và mọi người căn bản chưa từng tiến vào, có kẻ đã thôi miên chúng ta.”

“Ý của Triệt nhi là gì?” Thiên Nguyệt Thần bừng tỉnh.

“Tiểu Triệt……..Tiểu Triệt…..không tốt………không tốt……” Tiếng Thủ Điện Đồng bất chợt vang lên. Trên không, Tiểu Bạch ngồi lên Thủ Điện Đồng, lão đại, lão nhị bay bên cạnh cũng khua loạn cả tay chân.

Còn gấu cưng bảo bối đâu? Thiên Nguyệt Triệt nghi hoặc, cũng chưa được bao lâu, cả hắn cả Thiên Nguyệt Thần đều bị chấn động.

Sa hùng vặn mình xoáy tới, áp lực đó cũng không phải thứ người bình thường có thể tiếp nhận. Phòng ốc bốn phía toàn bộ bị hất tung, dập xuống, khiến cát bụi bay mù trời.

Thiên Nguyệt Thần ôm lấy Thiên Nguyệt Triệt tung mình lên không.

“Làm sao vậy?” Thiên Nguyệt Triệt hướng Thủ Điện Đồng hỏi, vừa rồi âm thành cô nàng vô cùng vội vã. Một Thủ Điện Đồng không sợ trời cũng chẳng sợ đất, sao lại khẩn trương như vậy?

“Nhìn thấy…….nhìn thấy…..” Thủ Điện Đồng có phần hưng phấn, nói mãi không ra câu.

“Nhìn thấy cái gì?”

“Nhìn thấy người quen.” Thủ Điện Đồng vỗ hai tay vào nhau, xương khô va chạm, phát ra chỉ toàn tiếng răng rắc.

“Người quen? Là ai?”

“Ai ư? Cái này……..” Thủ Điện Đồng bối rối, nghĩ mãi chưa ra.

Tiểu Bạch đem vỏ chuối ném trên mặt đất, “Đàn Thành.”

Đàn Thành? Không rảnh để ngẫm nghĩ xem âm thanh Tiểu Bạch non nớt, khả ái biết bao nhiêu, Thiên Nguyệt Triệt và Thiên Nguyệt Thần xoay mặt nhìn nhau một thoáng rồi vội vàng kêu Thủ Điện Đồng dẫn đường.

.

Nơi họ tới là một khu rừng rậm rạp, tứ phía trải ra chỉ một màu xanh lục tươi mát.

“Tiểu Triệt, ngươi nhìn.” Thủ Điện Đồng chỉ vào một cây đại thu cao lớn, chọc trời. Ở đó, có một thân ảnh bị dây leo vấn vít, quấn cả cứ chi trói buộc vào thân cây, xung quanh còn tản ra một tầng khí lực thần bí.

Thiên Nguyệt Triệt biết, đây chắc chắn là kết giới của lá chắn chí tôn.

“Phụ hoàng, thực sự là Đàn Thành.” Người có thể giả mạo nhưng lá chắn chí tôn là bảo vật  có một không hai trong thiên hạ, dù là bất cứ ai cũng không thể biến thành.

Thiên Nguyệt Thần gật đầu. Hai người vừa mới tiến đến, chạm tới ranh giới cỏ kia, liền bị những dây mây chuyển động công kích.

Những dây mây kia di chuyển khiến cho Đàn Thành đang bị chúng trói buộc ở trạng thái hôn mê từ từ mở mắt, có chút khó tin, “Chủ tử?”

Đàn Thành rất sợ hãi, “Chủ tử mau rời đi, ngay lúc này.”

“Muốn đi cũng phải mang được ngươi theo.” Thiên Nguyệt Triệt ra ý, bảo Đàn Thành đừng lo lắng.

“Không, chủ tử, đây là………đây là….” Bởi vì gấp gáp, sức lực lại chẳng có là bao, Đàn Thành còn chưa nói hết cậu thì lại bị ngất.

Vốn cứ nghĩ những đám dây mây này có thể giải quyết nhanh thôi, nhưng ngoài dự liệu của họ, chúng vô cùng ngoan cố, chém rụng rồi lại vươn ra, chém một lại mọc cả mười.

“Phụ hoàng, nếu cứ tiếp tục như vậy, cũng không phải là biện pháp.” Thiên Nguyệt Triệt trong mắt có chút toan tính.

“Ta cũng nghĩ vậy.” Thu hồi kiếm, Thiên Nguyệt Thần khơi dậy ngọn lửa màu đen trong lòng bàn tay. Đen là thứ màu sắc thâu tóm toàn bộ bóng tối, cũng tựa như Vàng là màu sắc có thể chiếu sáng muôn nơi.

Ngọn lửa giống như đang nhảy múa, vừa bắn đi chạm vào dây mây lại bật ngược trở về.

“Phụ hoàng?”

Thiên Nguyệt Thần vội ôm lấy bảo bối, “Triệt nhi chỉ cần đứng bên người phụ hoàng là được rồi.”

Tiểu tử ngốc, chẳng lẽ hắn còn không tự biết mình sao? Lúc này, hắn không thể khởi dụng linh thực, nếu không một khi thần lực của Quang Minh thần tử bộc phát lên sẽ kích động tới ám lực bản thân mới giúp hắn nén xuống, chúng cắn xé nhau sẽ tổn hại tới thân thể Triệt nhi.

“Phụ hoàng, chúng ta còn chẳng nhìn thấy địch nhân, ta có thể nào …..” Thiên Nguyệt Triệt còn chưa dứt lời, những dây mây kia đã lại hướng họ phóng tới. Dường như chúng đều có ý nhắm vào Thiên Nguyệt Thần, nhằm tách rời cả hai.

Chuyện này khiến cho bọn họ chú ý đến.

“Triệt nhi.” Thiên Nguyệt Thần cười tà mị, chúng muốn tách y và hài tử của y sao. Còn phải xem y có đồng ý không đã chứ.

Một tay Thiên Nguyệt Thần ôm chặt lấy Thiên Nguyệt Triệt, để cho ám lực và Ám Dạ minh châu dung hợp lại một chỗ, sức mạnh tăng thêm vạn lần, khiến cho những dây mây kia không cách nào hành động.

Đánh một chưởng về phía Đàn Thành, trong lòng bàn tay y còn kẹp băng tiễn.

“Phụ hoàng, người định làm gì?” Thiên Nguyệt Triệt không kịp ngăn cản, mắt thấy những mũi tên băng phóng về phía Đàn Thành, có khả năng làm tổn thương người kia, liền gấp gáp.

Ngay tại thời điểm tính mạng Đàn Thành tựa mành chuông treo sợi chỉ thì những bóng áo trắng từ đâu hiện ra. Trang phục thướt tha thuần nữ tính, trên người còn mang theo hương thơm kỳ lạ.

Mùi hương này?

Thiên Nguyệt Triệt giật mình, “Hình như ta đã từng được ngửi qua.” Thoáng cái đôi mắt lại bừng sáng, “Là hương thơm trên người cô ta, ở trên thuyền.”

Thiên Nguyệt Triệt ”kiếp” trước từng là sinh viên trường y, mặc dù là bên pháp y, nhưng khứu giác của hắn đối với các loại mùi vị lại vô cùng nhạy cảm.

“Ừm.” Thiên Nguyệt Thần gật đầu, nghe Thiên Nguyệt Triệt nhắc tới liền biết hắn có ý gì.

Mắt thấy những nữ tử đó muốn mang Đàn Thành đi, Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt lập tức đuổi theo.

“Phụ hoàng vừa rồi dụng mưu?” Chẳng lẽ phụ hoàng đã biết mấy người này đã ẩn nấp sẵn ở đó.

“Triệt nhi không để ý sao? Đàn Thành mặc dù bị trói nhưng sắc mặt ngoại trừ tái nhợt ra thì tính mạng không hề nguy hiểm. Từ thời điểm Tu trở về, cho tới khi chúng ta lần được tới đây, đã bao lâu rồi, mà một người bị kìm giữ cả tứ chi làm sao có thể tự sống sót được?” Thiên Nguyệt Thần nhắc nhở Thiên Nguyệt Triệt.

Hắn nghĩ tới lúc trước, linh hồn nữ tử kia đã nói với hắn. Hoàng thất Thánh Linh tộc có thể trò chuyện với muôn loài, mà Đàn Thành cũng từng kể, tổ tiên bọn họ đã từng cứu Bạch hổ một phen, cho nên hắn có được loại năng lực giao tiếp đó. Nơi này vừa vặn là địa giới Thánh Linh quốc, có lẽ nào?

☁☁

P/s: Mình muốn sớm ngày tới chương H và những màn nóng bỏng *háo hức*

2 thoughts on “29❋30

    muoichanh said:
    20.08.2013 lúc 5:20 chiều

    Khi nào 2 cha con nhà nầy sum họp với nhau thật sự đây? Oa… thánh linh tộc thần bí quá. Thái tử Thánh Linh tộc là Đàn Thành a, vậy mà bị con dân đày đọa treo lên cây như con ếch. ha ha

    Thanks

      kimkochi responded:
      20.08.2013 lúc 9:59 chiều

      Sớm thôi, hồn ông anh vẫn bám riết lấy bé Triệt mờ ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s