21❋22

Posted on Updated on

Sau khi thi xong sẽ ưu tiên mần cái này trước, vì thấy có lỗi quá, bỏ bê rõ lâu rồi.

—–TNCM—–

Chương 21: Trúng kế

**

Nhìn Nặc Kiệt tinh thần dâng cao mà rời đi, Thiên Nguyệt Triệt bất đăc dĩ lắc đầu thở dài, “Phụ hoàng, ta dám khẳng định trên thế gian này, mang ra so sánh đảm bảo không có ai so với Nặc Kiệt đơn thuần hơn được đâu.”

Vuốt ve lỗ tai Thiên Nguyệt Triệt, “Đây không gọi là đơn thuần, mà là lòng không so đo cùng toàn tâm tín nhiệm, đơn thuần có đôi khi xấp xỉ ngu xuẩn nhưng Nặc Kiệt không xuẩn, không ngu, hắn hiểu được thị phi sai đúng là như thế nào, đối với Triệt nhi thì hắn đơn thuần, đối với người khác thì hắn lại khôn khéo.” Âm thanh trầm thấp mang theo chút biếng nhác, truyền vào lỗ tai Thiên Nguyệt Triệt phải gọi là vô cùng, vô cùng dễ nghe.

“Ý của phụ hoàng, là nói Triệt nhi khi dễ hắn a?” Nhìn ánh mắt của Thiên Nguyệt Thần lúc này, bỏ qua cái đống dông dài phụ hoàng vừa nói, vào tai tiểu tử kia ý tứ chính là y lại oan cho hắn khi dễ Nặc Kiệt,  “Nhưng ta có khi dễ hắn thêm lần nào nữa đâu.” Miệng phụng phịu, nhịn không được tự mình kháng cáo, thật không có mà.

Hai người bọn họ, một nguyện ra roi, một nguyện ăn đòn, Thiên Nguyệt Thần không cần can ngăn gì hết, tùy cho cả hai cao hứng là đủ.

“Không, ý phụ hoàng muốn nói, là Triệt nhi đã làm rất tốt.” Nhóc con muốn quậy thì cứ để cho hắn quậy đi, hai tay Thiên Nguyệt Thần vuốt nhẹ những sợi tóc tơ đen tuyền của tiểu hài tử, thật trơn, thật mềm mại, giống hệt như da thịt của hắn vậy, khiến người khác sờ sao cũng không thấy đủ, thân thủ nhỏ bé mà ấm áp, dễ chịu cuộn tròn trong lồng ngực y.

Một bé con đáng yêu như vậy lại có năng lực kỳ diệu của thân phận Quang Minh thần tử chuyển thế, nói sao cũng thật khó tin.

“Phụ hoàng…..phụ hoàng…..” Thiên Nguyệt Triệt kéo kéo tay áo Thiên Nguyệt Thần, khàn khàn giọng kêu, “Nếu phụ hoàng cứ tiếp tục kéo kéo tóc Triệt nhi như thế thì đầu Triệt nhi sẽ sớm bị trọc lốc mất thôi.”

Thiên Nguyệt Thần tiếc nuối hạ tay xuống, nếu như Triệt nhi trọc đầu thì chẳng phải sẽ rất giống với Nặc Kiệt lúc này sao. Bất quá, Thiên Nguyệt Triệt ở bên cạng lại nghĩ, dù không còn một sợi tóc nào đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ trở thành nhất đẳng tuẩn mỹ đại sư nha.

Thiên Nguyệt Thần dùng ngón trỏ điểm nhẹ cái trán hài tử kia, “Triệt nhi mà thành hòa thượng, phụ hoàng sẽ vì ngươi mà xây một tòa miếu tháp thật lớn, đến lúc đó Nặc Kiệt hẳn sẽ cao hứng lắm, rốt cuộc hắn cũng có bạn đồng dạng ở bên.”

“Hứ” Thiên Nguyệt Triệt lắc lắc cái đầu nhỏ, “Đến lúc đó, Triệt nhi sẽ xuống tóc cho phụ hoàng, người có trốn cũng không thể thoát.” Tay Thiên Nguyệt Triệt bắt đầu nghịch loạn, tóc tai hai người chốc lát đã xõa cùng một chỗ, lớn nhỏ bất phân.

….

Màn đêm đối với tội ác luôn rất được mong đợi, chỉ những lúc chìm trong bóng tối, mọi thứ mới được thỏa sức phơi bày.

“Nga? Hắn nói như vậy sao?” Thanh âm trung tính lại một lần nữa cất lên.

“Cái tên mập ngu ngốc đó, hắn vốn không biết cách lừa lọc.” Âm thanh của nữ nhân vang lên rất tự phụ, “Vừa nghĩ tới cảnh hắn nhỏ nước miếng nhìn cơ thể ta thèm khát, thật quá buồn nôn.”

“Ha ha…..” Tiếng cười khẽ truyền ra, “ Thái giám mà cũng động đậy trước mỹ sắc, thật ly kỳ.”

Câu này ngụ ý, hắn không quá tin.

“Người có muốn thử một chút hay không?” Nữ nhân kia tới gần người nọ, hai tay quấn quanh cổ hắn, đầu lưỡi đưa ra, lướt qua vành tai khẽ thủ thỉ, “Chơi đùa với nữ sắc một chút, hử?”

Người nọ nhếch mày, không hề phụ họa.

“Không muốn ha.” Nữ nhân cười cười, “Nếu như chơi đùa lúc này, sẽ không tận hứng được a.” Cặp đùi mềm mại, dẻo dai trượt vào giữa hai chân của người nọ, đong đưa cọ sát, hích đẩy nhẹ nhàng.

Cánh môi dán vào  bên cổ hắn chạm rồi lại chạm, hai tay vuốt ve từ lồng ngực hắn thẳng một đường tới nơi trọng yếu giữa hai chân.

Là nam nhân, sẽ không chịu đừng những kích thích ấy, nữ nhân rất có lòng tin vào mình. Nhưng là….mặc cho ả vuốt ve như thế nào nơi đó vẫn không hề phản ứng lại.

“Ngươi …..người…..” Trong mắt nữ nhân tràn đầy sự kinh ngạc, Sao có thể như vậy?

“Không phải tất cả đều thuần phục dưới tay ngươi, ngoài ta ra chẳng phải y cũng như thế….” Hắn mập mờ cười, “Thiên Nguyệt Thần.”

“Hừ, hắn khác biệt.” Nữ nhân không thừa nhận, mị lực của ả vô dụng, “Là đàn ông, lại thích nam nhân, là phụ thân còn ham muốn hài tử của mình, sao không khác biệt, y là kẻ có bệnh. Có điều, nói sao cũng…..vẫn thấy tiếc, hàng tốt như vậy.”

“Tỳ nữa kia ngươi định xử trí thế nào, nếu giao ra cho bọn họ nói không chừng chuyện giữa chúng ta có thể sẽ bị bại lộ.” Người nọ liếc nhìn nữ nhân, đây mới là chuyện hắn thực sự lo lắng.

Nữ nhân đưa tay xẹt ngang cổ, “Đã giải quyết,  tiếp sau ta sẽ rời đi ngay, chủ thượng ở bên kia chờ người.”

Người nọ gật đầu, trên mặt vẫn có chút do dự, “Hắn…..hắn thế nào?”

Nói đến người kia, nữ nhân cũng tỏ ra bất đắc dĩ, “Vẫn như cũ, không ai tiếp cận hắn được, chủ thượng cũng không có cách nào, tiếp tục như vậy, sớm muộn hắn cũng vì tuyệt thực mà chết.”

…….

“Phụ hoàng.” Đôi đũa trong tay Thiên Nguyệt Triệt đang gắp điểm tâm bống dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, hắn cũng cảm thấy có sự dong động của linh lực.

“Không xong, cháy rồi…..”

“Cháy….”

Trong chốc lát, chiến thuyền tiếng ồn ào náo loạn vang lên.

Bịch bịch bịch……phanh – Cửa bị đẩy ra, Nặc Kiệt hổn hển chạy vào, “Bệ hạ……Tiểu điện hạ…….cháy…..thuyền cháy…….”

Hai người liếc nhau, cũng không vội chạy ra ngoài, trước tiến tới cửa sổ quan sát rồi nhảy ra.

Hai người tới gần hơn một chút nhìn phần thuyền chiến bốc cháy, có một nữ nhân xinh đẹp tay cầm chén rượu lả lướt đi tới, “Buổi tối tốt lành, bệ hạ tôn kính, tiểu điện hạ tôn kính.”

Chiến hạm cháy như ngọn đuốc giữa lòng đại dương, khói trắng bốc lên nghi ngút.

“Lễ vật thật lớn.” Thiên Nguyệt Triệt khóe miệng nhếch lên, khẽ cười, khuôn mặt nhìn không ra có điểm nào vui thích, “Bổn điện hạ đang rảnh rỗi tới phát nản, mỹ nhân lại dâng lễ vật đến, thật đúng lúc làm sao.”

“Ồ?” Nữ nhân đem chén rượu trong tay ném về phía biển, thân ảnh chớp mắt liền di động, tiến sát tới trước mặt Thiên Nguyệt Triệt.

TRong lòng Thiên Nguyệt Triệt khẽ động, hắn không cảm giác được linh lực của ả ta lưu chuyển, thật quỷ dị.

“Khuôn mặt thật xinh đẹp.” Tay nữ nhân vươn ra, chưa kịp chạm vào Thiên Nguyệt Triệt đã bị một luồng khí lạnh áp bức từ phía sau lưng đe dọa buộc phải thủ thế, thu tay về. Đây là……là….. Ả chưa từng nghĩ rằng nguồn lực từ đứa bé này phát ra lại có sức mạnh không hề thua kém Thiên Nguyệt Thần như thế.

Hắn….rốt cuộc là ai?

“Đừng động đậy, đao kiếm trong tay ta vốn không hề có mắt.” Song kiếm Âm Dương, một đen, một trắng đã sớm hiện hình kề sát bên ả, lưỡi kiếm lạnh băng động đậy như muốn hút vào nguồn linh lực mới ngay trước mắt.

“Đừng nóng.” Thiên Nguyệt Triệt cười đùa, “Ta có bỏ đói các ngươi lâu ngày đâu.”

Thiên Nguyệt Triệt an ủi đôi kiếm bảo bối của mình, “Ta rất tò mò về linh lực của ngwoi.” Thiên Nguyệt Triệt thẳng thắn, “Có thể nói cho ta biết không?”

“Có thể.” Nữ nhân thoải mái đáp, xoay người, kiếm cũng vì thế chuyển từ thế chĩa vào lưng ả liền biến động vắt chéo sát cổ nữ nhân.

“Ta đồng thời cũng muốn biết, sức mạnh của tiểu điện hạ có được là từ đâu.”

Đứa nhỏ này rõ ràng một khắc trước còn ở trước mặt ả, khắc sau đã thần không biết, quỷ không hay mà tập kích sau lưng, quan trọng là chính ả ta cũng không cảm giác được sự di động đó.

“Ân?” Thiên Nguyệt Triệt làm bộ suy tư, “Ngươi biết thứ gọi là ma thuật không?”

“Cái gì?” Nữ nhân không hiểu.

“Ngay từ lúc đầu, ta đã đứng phía sau lưng ngươi rồi.” Vừa nói hắn vừa không kìm được ý cười mà kiêu ngạo chống cằm đánh giá, “Ngươi khiến bổn điện hạ ta đây thất vọng quá, trước ta đánh giá trí tuệ của ngươi khá cao,  lúc này chắc phải kêu phụ hoàng nhìn nhận lại một chút, ngươi cũng chẳng lợi hại như lời phụ hoàng ta đã nói.”

“Cái gì?” Nữ nhân vẫn chưa hiểu rõ ý tứ trong từng lời nói của Thiên Nguyệt Triệt, ả chỉ biết trong con mắt đang nhìn mình kia tràn ngập mỉa mai cùng khinh miệt.

Thiên Nguyệt Triệt bật tay một cái, phía sau nữ nhân lập tức xuất hiện một Thiên Nguyệt Triệt thứ hai, ả xoay người lại lắp bắp, “Ngươi……ngươi…..” Lại là hai Thiên Nguyệt Triệt.

Nhưng trong chốc lát, ảo ảnh đó dần dần trong suốt, cuối cùng đóng thành khối băng rồi tan chảy.

“Đây chính là ma thuật, có tên là ảo ảnh từ băng. Ta mới nghĩ ra đó.”

“Ma pháp hệ băng.” Nữ nhân biết, ma pháp đơn thuần là hội tụ của ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, còn ma pháp có linh lực bắt nguồn từ băng là một phân nhánh của những người thu nhận ma pháp hệ thủy…..đứa bé này…..Nữ nhân nhìn về phía Thiên Nguyệt Thần, nhíu mày nghi ngờ.

“Phụ hoàng là người thật nha.” Thiên Nguyệt Thần hiếm khi mở lời giải thích cho kẻ khác, “Bởi vì phụ hoàng là người thật, cho nên linh lực của y đã che giấu linh lực từ băng của ta, ngươi không phát giác cũng có thể hiểu. Bây giờ….” Mũi kiễm đâm vào cổ nữ nhân, tia máu theo đà chảy xuống, đôi con ngươi trong suốt phát ra ánh nhìn dịu dàng nhưng sự dịu dàng ấy lại có điểm lạnh lẽo, ‘Nói cho bổn điện hạ biết, ngươi là ai?”

Nữ nhân vươn tay ra, vẻ kinh ngạc mới rồi đã biễn mất, ngón chỏ cùng ngón giữa kẹm chặt thân kiếm, “Tiểu đệ đệ, không thể dùng chút ôn nhu mà đối đãi với nữ nhân sao.”

Chương 22: Phản bội

**

Ôn nhu?

Thiên Nguyệt Triệt giương giương lông mày, “Ca ca ta chỉ ôn nhu đối với nam nhân thôi.” Tay cầm kiếm dùng thêm lực đẩy linh lực hệ băng rót và thân kiếm. Ân Dương kiếm tính hàn, mềm dẻo, cùng với băng hệ tương đồng, bởi vậy, đối với nguồn lực mà Thiên Nguyệt Triệt ép vào, hoàn toàn tiếp nhận, sức mạnh tăng lên vài lần.

Ngón trỏ cùng ngón giữa của nữ nhân thoáng chốc đã cảm thấy lạnh lẽo, chẳng qua là khi ả thu tay lại thì phát hiện khí lạnh ấy đã vượt quá sự tưởng tượng của mình, hai ngón tay hoàn toàn tê dại, không chút cảm giác.

“Ngươi…..” Nữ nhân trong mắt hiện lên vẻ bất lực, tốc độ của hắn quá nhanh, không chỉ là tốc độ của riêng kiếm khí mà còn có cả lực đẩy của linh lực truyền dẫn bên trong.

Nữ nhân cũng tự mình cảm thấy được, trên người đứa bé này có một thứ gì đó rất kỳ quái, nó có thể vận dụng đồng thời các hệ linh lực mà chẳng hề hô gọi, vạn vật trên thế gian này chẳng khác nào vốn là thuộc về nó.

Sự kỳ dị này chính ả cũng biết nó thật bất thường.

Nhưng đáng nghi ngại nhất vẫn là ả không thể phân định rõ ràng thuộc tính sức mạnh trong tay nó.

“Muốn chạy trốn sao.” Thiên Nguyệt Triệt bĩu môi, chĩa đầu kiếm chỉ vào nữ nhân, xuất động ngàn vạn băng ti (tia băng) từ thân kiếm tỏa ra, đan xen dày đặc.

Nữ nhân vận hết sức mình để tránh né, “Mấy băng châm này làm gì được ta đây.” Âm điệu rõ ràng mang theo sự thích thú, tựa như ả có thể nhìn thấu Thiên Nguyệt Triệt vậy.

Động tác luồn lách không nhanh không châm, chơi đùa thật thú vị.

Thiên Nguyệt Triệt cũng chỉ đứng đó, lạnh mắt nhìn một màn này.

“Ngươi không giúp đỡ sao?” Nữ nhân hướng về phía Thiên Nguyệt Thần một ánh mắt lả lướt, hỏi.

Thiên Nguyệt Thần liếc mắt một cái, chỉ cười không đáp.

“Ngươi còn có sức để câu dẫn phụ hoàng ta, chẳng phải ý muốn nói bổn điện hạ ta đây đã quá ôn nhu rồi sao.” Nháy mắt, băng châm tỏa ra từ thân Âm Dương kiếm càng lúc càng nhanh hơn, dày đặc hơn, đáng sợ hơn – lần này, băng châm bắn trên một phạm vi rất lớn.

Chỉ thế thôi sao? Nữ nhân có chút cụt hứng, phi thân nhảy lên cao, trong lòng bàn tay xuất ra hỏa tiễn nhắm thẳng Thiên Nguyệt Triệt phía dưới, có điều………..khi chớp mắt nhìn lại, người đó còn đâu.

“Này cô.” Thanh âm trong trẻo mang theo sự kiêu ngạo từ đâu vọng tới.

Nữ nhân ngẩng đầu, trợn to hai mắt, băng châm từ trên dội thẳng xuống, Vẫn chiêu đó sao? Nữ nhân lại lách quá còn nở nụ cười khinh thường.

Nước có thể dập tắt được lửa, lửa có thể làm tan chảy băng, hàng ngàn mũi hỏa tiễn từ tay nữ nhân kia bung ra.

Qua làn lửa, nữ nhân phát hiện nụ cười của Thiên Nguyệt Triệt càng yêu mị hơn. Trong chớp mắt mọi thứ bỗng hoán đổi vượt quá sự dự đoán của ả ta, hỏa tiễn vốn phảu bắn về phía Thiên Nguyệt Triệt cư nhiên đổi hướng, phản ngược lại chính mình.

A……

Nữ nhân rơi xuống giữa không trung.

Có điều thân ảnh đó không hề rơi xuống mặt đất, cứ như vậy mà tan trong không khí.

Ẩn nhẫn sao?

(Thuật che giấu bản thân giống ninja)

Trên khóe môi Thiên Nguyệt Triệt nụ cười từ từ kéo rộng hơn.

Một chưởng gió đánh tới bên mặt Thiên Nguyệt Triệt cùng lúc với vòng sáng màu vàng từ đâu tỏa ra bao phủ toàn bộ thân thể, che chắn cho hắn, Đây là?

Mắt nữ nhân như phát sáng, Là kết giới trong truyền thuyết.

“Ánh sáng.” Miệng Thiên Nguyệt khẽ mấp máy, vòng sáng Quang hệ ma pháp của hắn tạo thành một cái kén, đuổi thoe thân ảnh của nữ nhân.

“Cẩn thận.” Một thân hình to béo từ đâu đâu lao đến, thủy linh lực cuồn cuộn nhắm về phía Thiên Nguyệt Triệt mà đối đầu.

“Đoạn không.” Không gian nhất thời bị cắt đứt, nước cũng không còn, ánh mắt Thiên Nguyệt Triệt tối sầm lại, “Phụ hoàng.”

Trên mặt đất chỉ có cái bóng của Thiên Nguyệt Thần, Nặc Kiệt và nữ nhân kia, đã sớm không thấy đâu.

Nặc Kiệt xuất hiện khiến cho cả hai đều bất ngờ, Nặc Kiệt……..

Thiên Nguyệt Triệt có thế nào cũng không nghĩ tới, đột nhiên hắn hô to: “Phụ hoàng, Nặc Kiệt phản bội người.”

Trời ạ, trời ạ, này so với chuyện tháng sáu trời có tuyết rơi xem ra còn khó tưởng tượng hơn, kẻ luôn tận trung như Nặc Kiệt vậy mà dám phản bội lại phụ hoàng.

Thiên Nguyệt Thần nheo mắt lại nhìn phương hướng mà Nặc Kiệt cùng nữ nhân kia biến mất.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt vươn tay, quơ quơ trơ trước mặt Thiên Nguyệt Thần thầm nghĩ, Thôi xong, lần này đả kích mạnh quá a.

Năm ngón tay mềm mại bỗng chốc bị người nắm chặt, thần sắc con ngươi của nam nhân kia đã khôi phục lại như thường, “Triệt nhi muốn vậy, không đúng sao?”

“Di?” Thiên Nguyệt Triệt chớp chớp mắt, “Phụ hoàng đang nói cái gì thế?”

“Triệt nhi mưu ma chước quỷ ra sao, phụ hoàng chẳng lẽ còn không rõ.” Đem tiểu hài tử ôm vào trong lòng, dùng tay lau đi cái trán đã mướt mồ hôi, mới có một lát mà đã như vậy, nhìn bộ dạng này, bất kể là do phó hồn ly thể hay là bên trong linh lực của Quang minh thần tử đang giằng co với ám lực của dòng máu Ám Dạ đi chăng nữa thân thể nhỏ bé của hài tử hẳn là phải mang một gánh nặng rất lớn.

“Phụ hoàng là giun đũa sao?” Thiên Nguyệt Triệt tựa vào lồng ngực nam nhân, rất rất không vui nha, Cũng tốt, dù sao hắn cung không định giết ả ta, bởi vì hắn muốn lợi dụng con mồi này để câu được cá lớn thực sự.

“Không, ta chỉ là một nam nhân yêu ngươi.” Hơi tách người ra, nhìn ngắm hắn. Hài tử tóc tai tán loạn, dù cho có điểm mệt mỏi nhưng thần thái vẫn sáng ngời như cũ, khuôn mặt nhỏ nhắn này, luôn khiến tầm mắt y một khắc cũng không thể ly khai.

Từ từ cúi đầu, y hôn hắn thật mãnh liệt, cánh tay  vung lên, quân hạm dưới chân nháy mắt chìm trong biển lửa, thiêu trụi hoàn toàn, mà những người nhìn thấy thì được một phen hoảng sợ.

Trong góc tôi âm u, bóng người tiêu thất.

Gió biển lồng lộng thổi, tràn qua y phục của hai người, họ vẫn quấn quýt hôn nhau như thế, thật sâu.

.

.

Thuyền rốt cuộc cũng tới bến tàu của Khả Hãn Nặc quốc, Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt, Liệt La Đặc, Địch Trạch còn có cả y liệu sư La Tắc Nhĩ, năm người xuống thuyền. Thiên Nguyệt Thần hạ chỉ cho chiến hạm đem những người còn lại quay trở về Mạn La đế quốc.

Khả Hãn Nặc quốc là một nước nhỏ, chỉ tầm như một thành thị nào đó của Mạn La đế quốc mà thôi, nhưng dọc đường nhìn lại, dân chúng nơi đây có cuộc sống vô cùng yên ổn.

Mấy người tìm được một quán trọ, tính toán nghỉ lại một đêm, thăm dò tình hình trước đã.

Bởi vì quốc gia này phía đông thì giáp biển rộng, phía tây là cồn cát cao, phía bắc rừng rậm bao phủ cho nên kỳ thực cảnh sắc không hề tệ.

Theo như lời Tu kể lại, sứ giả Dĩ Sắc Liệt quốc chưa hề đi qua cửa khẩu của Mạn La đế quốc cho nên rất có thể những người đó mới chỉ di chuyển qua Khả Hãn Nặc quốc mà thôi, nơi đây không lớn lắm, muốn xác nhận xem có một đoàn người ngoại quốc nào từng ghé tới hay không là chuyện không khó khăn gì.

Hơn thế nữa, một đoàn sứ giả khi đi qua một quốc gia nào đó cũng sẽ phải tới xuất trình để ghi danh, đây là một trong những quy ước nhằm bảo hộ an toàn cho mỗi thành trì.

Sứ giả của Dĩ Sắc Liệt quốc là anh trai của Thư phi, bọn họ là vương tử, đi một đoạn đường dài từ Dĩ Sắc Liệt quốc tới Mạn La đế quốc như vậy, nhân lực lẫn lương thực dẫn theo hẳn là cũng không ít. Đã như vậy sao có thể không khiến cho Khả Hãn Nặc quốc chú ý.

Muốn tra danh sách những đoàn ngoại quốc thông quan, nhất định phải có quân lệnh từ trên xuống.

Ban đêm, việc đầu tiên cần phải làm, tất nhiên là đi dạo một phen.

Phong tục ở Khả Hãn Nặc quốc  có phần tương tự như người dân Tây Tạng ở trên địa cầu, cũng là một khu tự trị dân tộc, từ văn hóa cho tới trang phục chẳng khác mấy. Nam mặc áo thổ cẩm, quần ống; nữ thì để lộ bụng. Ở đây, nam nữ cũng mang, phụ kiện, trang sức bên người, bởi thế dọc hai bên đường, những sạp lớn sạp nhỏ bán đầy những dây đeo, nút thắt … muôn màu, rực rỡ.

“Phụ hoàng, cái này nhìn không tệ.” Thiên Nguyệt Triệt cầm lấy một cái mặt nạ dùng chơi lửa trại, áng áng so so trên mặt mình, “Phụ hoàng, cái này đeo cho ngươi” – Lại cầm lên một chiếc khác.

Ông chủ sạp thấy Thiên Nguyệt Triệt thích liền mau mắn cò mồi, “Hai vị đây là khách từ phương khác tới, chỗ chúng tôi nơi này mỗi tháng đề tổ chức đốt lửa trải, ai ai cũng đeo mặt nạ tới đã nhảy múa, rồi kiếm một nửa cho mình. Hai vị nếu có hứng thú có thể đi thử cho vui, nói không chừng, cùng người ấy hữu duyên lại gặp mặt.”

Thiên Nguyệt Triệt nghe nói khẽ cười, “Trăm phương ngàn hướng bao lần kiếm – Thoáng chốc ngoái đầu đã bao năm.”

Thiên Nguyệt Thần nghe xong, nheo nheo mắt, rồi chẳng kiêng nể ai, gữa đường đem Thiên Nguyệt Triệt kéo sát ôm trong ngực, “ Triệt nhi thật hăng hái ha, còn ngâm cả thơ nữa, không rõ người Triệt nhi kiếm tìm là ai đây? Hử?”

Vốn hiện đang là ban ngày ban mặt, chỉ với vẻ anh tuấn của Thiên Nguyệt Thần cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp tinh xảo của Thiên Nguyệt Triệt cũng đã đủ hấp dẫn người khác liếc nhìn, còn thêm một màn ôn nhu ôm ấp như vậy, tầm mắt toàn thể những người xung quanh cứ gọi là tập trung hết lại đây.

Thiên Nguyệt Triệt thầm tính toán, nếu ngay lúc này đây hắn không trả lời người nọ, không hùa theo quấn quýt nam nhân kia của mình, thì đoán chừng một khắc sau đó, y sẽ làm thêm những chuyện kích tình hơn thế không nhỉ.

Rốt cuộc là, tiểu tử kiêu ngạo đang bị người khác nhìn như con khỉ ôm cây kia, rất không thích nha.

Cánh môi duyên dáng khẽ động, đôi tay nhỏ bé nắm lấy một bàn tay to hơn, con ngươi đen nhánh như đang phát sáng, “Thì là cái người thứ nhất tiến vào thân thể ta.”

Thiên Nguyệt Thần bao trọn lấy bàn tay nho nhỏ kia, nắm chặt, “Triệt nhi đáp nhầm rồi.” Thanh âm trầm thấp bên tai Thiên Nguyệt Triệt khẽ sửa.

“Nhầm ư?” Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu, phát hiện trong mắt nam nhân lóe lên một ánh nhìn là lạ, tâm  một lần nữa say mệ, không kìm được muốn ta trong sự dịu dàng đó.

“Phải là thứ cuối cùng tiến nhập vào thân thể Triệt nhi chứ, cái thứ nhất……..” Nam nhân hung hăng cắn một cái lên vành tai ai kia, “Cái thứ nhất tiến vào thân thể Triệt nhi không phải là ta.”

Bị phát hiện rồi.

Thiên Nguyệt Triệt le lưỡi, đúng là không phải phụ hoàng nha……

“Mà là băng tằm chết tiệt.” Nghĩ tới đây, Thiên Nguyệt Thần nhịn không được khơi dậy sát khí.

Mỗi một thứ, lần đầu tiên của Triệt nhi,  tất cả đều phải là của hắn, cư nhiên lại bị băng tằm chết tiệt kia tranh phần.

2 thoughts on “21❋22

    muoichanh said:
    20.08.2013 lúc 4:37 chiều

    Tới băng tằm mà Thần cũng ghen .. chặc..

    Thanks

      kimkochi responded:
      20.08.2013 lúc 4:40 chiều

      Thế nó mới tình thú chứ lại ^0^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s