[TNCM Q.6 – Chương 15 – 16]

Posted on Updated on

 Trước 30/4 – 1/5 ta cứ up cứ pass nhòe luôn ^0^

———–TNCM———–

Chương 15: Giải quyết

**

“Phụ hoàng, hắn đang hỏi chúng ta là ai?” Thiên Nguyệt Triệt cười cười, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, “Chúng ta là người đi qua gặp chuyện bất bình.”

“Ngươi…” Lão hải tặc sinh khí, vung tay nghĩ muốn cho Thiên Nguyệt Triệt một cái bạt tai, lại vẫn thấy tiểu tử này cư nhiên cười hì hì, ánh mắt khựng lại, tay thậm chí dừng giữa không trung, động không dám động.

‘Rắc’ – Cũng chỉ trong nháy mắt, hắn nghe được xương mình phát ra âm thanh, bất chợt toàn thân đau đớn.

‘A’

“Lão đại…” Những tên hải tặc khác thấy thế vọt lên, song vừa mới định tiến đến gần, thân thể đã bị ngoại lực bắn ra xa.

“Quên nói cho các ngươi biết, phụ hoàng ta tính nhẫn nại không tốt lắm.” Thiên Nguyệt Triệt hào hứng đi tới cạnh Thiên Nguyệt Thần, “Nhất là đối với những ké dám hướng ta mà động thủ.”

“Ngươi,…..các ngươi……” Tên lão đại lui về phía sau mấy bước.

“Nhưng thật ra, ngươi rất ngu, phụ hoàng dù nhẫn lại không tốt mấy nhưng tính tình lại vô cùng tốt a.” Thiên Nguyệt Triệt vui vẻ, thong thả nêu lên tính cách người nam nhân bên mình.

Cái gì gọi là tính nhẫn nại không tốt, tính tình rất tốt? – Bọn hải tặc rất muốn mở miệng ra hỏi.

“Chính là a, nếu các ngươi hướng về phía phụ hoàng ta động thủ, phụ hoành sẽ rất tốt tính cùng các ngươi chậm rãi chơi đùa, nhưng mà……”Con ngươi nheo lại, sát ý nổi lên, “Các ngươi lại động tới ta.” Tia băng lãnh lướt từ mặt đất xuyên thẫu hải tặc, từng tên một.

“Chính là như vậy.” Thiên Nguyệt Triệt lôi kéo tay Thiên Nguyệt Thần, “Phụ hoàng, bây giờ nên xử lý thế nào?”

“Triệt nhi có ý gì không?” Cùng đứa bé này chung một chỗ, có rất ít chuyện y tự làm chủ, mà hầu như đều thành thói quen luôn hỏi qua ý hắn.

“Ưm…” Cố ý nâng cằm bộ dáng trầm tư, chẳng qua con ngươi trong trẻo dần dần thu liễm, “Phụ hoàng, giết sao?”

“Nếu như Triệt nhi muốn.”

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt nổi giận, tiếng gọi cũng nặng đi, “Giết người cũng mất thời gian.”

“Đem bọn chúng giao cho thủy quân thì thế nào?” Thiên Nguyệt Thần đề nghị.

“Vì sao?” Hải tặc cùng thủy quân, đây không phải là lật thuyền trong mương sao?

“Mang ra so sánh giao đấu trên biển, sợ là không có bất kì đội quân nào mạnh hơn, Mạn La đế quốc huấn luyện thủy quân, giữ lại bọn chúng trước khỏi lo họa.” Thật ra ngay từ đầu Thiên Nguyệt Thần đã có chủ ý này rồi.

“Ừm…. đàm phán không phải sở trường của Triệt nhi.” Tiểu tử cường điệu, ba câu không đồng ý, trực tiếp dùng vũ lực nghênh thị.

“Ngươi a….” Đem hài tử bốc đồng ôm vào trong ngực, Thiên Nguyệt Thần đi tới gần lão hải tặc, tên lão đại vội lui ra sau, “Các ngươi muốn làm gì?” Ánh mắt âm lãnh chăm chú nhìn chằm chằm Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt.

“Nhất định phải làm hải tặc sao?” Thiên Nguyệt Thần hỏi, giọng nói bình thản, dường như đang đàm chuyện nhân thường.

Hả? Tên đầu lĩnh có chút sửng sốt, một khắc trước nam nhân này còn toát vẻ lãnh khốc, khắc sau cư nhiên hỏi hắn loại vấn đề này, lão hải tặc nở nụ cười lạnh, “Có nhiều thứ không phải bản thân có thể chọn lựa, mà ngươi, nói nhảm quá nhiều.” Mạnh mẽ hướng Thiên Nguyệt Thần đánh tới.

Con ngươi mở lớn, trước mắt bỗng chốc chỉ là một mảnh bóng tối, người đâu…. Người đâu rồi?

Không nhìn thấy mà chỉ cảm thấy được hàn khí bức người khiến thân thể hắn không kìm được run rẩy, từ nơi nào ? Bịch….bịch…..Tim đập gia tốc, tử khí cận kề.

Vô số lần tung hoành trong kiếp sống hải tặc này cũng chưa bao giờ hắn cảm thấy sự tình kinh khủng đến thế, giờ khắc này…..

Đến khi hơi thở của bóng tối tạm thời biến mất thì lão đại hải tặc đã trốn ở góc phòng tự bao giờ, hai con mắt tan rã.

“Phụ hoàng dùng ám hắc khí hù dọa hắn.” Ám hắc khí – chính là đem góc tối nhất trong mỗi cá thể hiện ra trước mắt chính mình, đối mặt với nỗi sợ hãi tiềm tàng của bản thân, bất đắc dĩ có, bi thương có, nói cách khác là khiến cho nội tâm sẽ không thôi run rẩy.

Thiên Nguyệt Thần hướng về phía nhi tử bảo bối cười nhu hòa, quay qua đám hải tặc thì nghiêm lại, lạnh lùng, “Còn muốn làm hải tặc sao?”

Ban đêm khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ có đám hải tặc kia là không ngừng hít khí lạnh. Lão đại hải tặc là một kẻ mạnh, mà thời gian Thiên Nguyệt Thần sử dụng ám hắc khí cũng không dài, rất nhanh hắn đã hồi phục lại sự tỉnh táo, “Ta còn có thể làm khác sao?” Tựa như đáp lại, tựa như chỉ là một câu nói thầm trong miệng.

“Ta có một đội quân, muốn ngươi gia nhập.”

Cái gì? Lão đại hải tặc ngẩng đầu, người nam nhân này vừa mới nói cái gì, quân đội, hắn nói thật sao? Hắn….hắn là ai vậy?

Phụ hoàng là ngôi xưng thiếu niên kia gọi hắn, chẳng lẽ là hoàng đế ? Hoàng đế nước nào ?

“Ngươi là hoàng đế của Mạn La đế quốc?” Nghĩ tới lúc sáng đụng thuyền có treo cờ hiệu của Mạn La, như vậy người nam nhân này …? Không, không, không, làm sao có thể, hắn đường đường là vua của một nước, làm sao có thể.

“Phụ hoàng, hắn còn có chút đầu óc.” Thiên Nguyệt Triệt miễn cưỡng thừa nhận.

Lời Thiên Nguyệt Triệt vừa nói đã cho tên thủ lĩnh một sự xác nhận, người này có lẽ là hoàng đế Mạn La thực sự.

“Không bằng Triệt nhi vô sự tự thông.” Xoa đầu Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Thần cũng không keo kiệt lời khen.

Điểm này, Thiên Nguyệt Triệt rất đồng tình, nhưng là, “Phụ hoàng, người nói vậy ta cảm giác có chút không kính lão đắc thọ.”

“Đây là phụ thân khen ngợi nhi tử kia mà.” Nói trắng ra, chính là muốn khen ngợi nữa chứ tuổi tác thất kính gì. Thiên Nguyệt Thần chuyển tầm mắt hướng lão đại hải tặc hỏi lần nữa, “Như vậy, hiện tại ngươi đồng ý?”

“Lão đại.”

“Lão đại.”

Một số hải tặc hô lên, mặc dù nghe không rõ Thiên Nguyệt Thần cùng lão đại nói chuyện nhưng cảm giác vô cùng lo lắng.

Lão đại hải tặc quay lại nhìn đồng bọn, mặc dù bình thường có ghét bỏ bọn chúng ngu xuẩn nhưng mấy năm nay cùng sinh cùng tử, tình cảm không phải không lưu, trong lòng khó xử.

“Ta có thể dẫn bọn chúng theo cùng chứ?”

Lão hải tặc nói, việc này ngoài dự liệu của Thiên Nguyệt Thần, “Ngươi không cảm thấy ta đã quá ưu ái với ngươi rồi sao?” Ánh mắt khinh thường quét qua những tên hải tặc khác. Thiên Nguyệt Thần cười lạnh, cười tên kia không biết lượng sức mình.

“Bọn họ sẽ trở thành những thủy quân ưu tú.”

“Ta không thiếu đội ngũ, chỉ muốn có thêm một chỉ huy.”

“Nhưng với tài lực, vật lực của Mạn La đế quốc, thêm những người này có là gì? Bọn ta có thể không so được với những thứ quân đội các người có, nhưng bọn ta so với đám quân nhân ấy còn kiên cường gấp bội, so với họ còn hiểu sống với biển cả là như thế nào, bọn ta….bọn ta so với những người ấy, càng không sợ chết.” Mỗi lần ra biển là mỗi lần đem tính mạng buông bỏ theo neo, bởi vì ai cũng không biết giây kế tiếp sẽ xảy đến chuyện gì.

“Phụ hoàng, ta thấy mấy người này có thể thu nhận được, lời hắn nói cũng không sai, chúng ta quả thực không keo kiệt chút tiền này.” Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, có chút hài lòng.

Thiên Nguyệt Thần nheo mắt lại, thật lâu sau đó gật đầu, “Không sai.”

Lão hải tặc nghe vậy có chút không dám tin tưởng vận may trước mặt.

…..

Xử lý tốt chuyện bên này, phụ tử hai người rời đi, trước cứ để hải tặc ở tạm chỗ đó, đến lúc về, quân đội Mạn La sẽ tới đón người sau.

“Phụ hoàng, nếu như tên lão đại đó bỏ lại đồng bọn, phụ hoàng liền không nhận hắn nữa, phải không?”

“Nếu là người như vậy cớ sao có thể khiến cho người khác thần phục.” Hai thân ảnh một đen một trắng trở lại thuyền, vừa vào phòng thấy nhi tử toàn thân ngã dụi xuống giường, Thiên Nguyệt Thần liền tiến tới bế lên, “Triệt nhi, tắm rửa trước đã.”

“Phụ hoàng, ta mệt chết đi được. “ Miễn cưỡng mở mắt, nhìn nam nhân ở trước mặt, hai tay vòng qua cổ y nói, “Phụ hoàng giúp nhi tử tắm rửa đi.”

“Triệt nhi, thế này là đang câu dẫn ta.”

“Không.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, “Hai mắt ta cũng viết, ý tứ kia là rất đơn thuần.”

Nặc Kiệt gọi người chuẩn bị nước ấm, Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt thả vào thùng nước tắm, mùi máu tươi trên người vẫn còn lưu lại, hướng phía thùng tắm nhỏ vài giọt tinh dầu, mùi thơm nhàn nhạt lập tức tản mát, “Ngoan, chớ ngủ gật.” Tiểu tử này có khi chẳng thèm nghe lời nhắc nhở đó nữa, có phụ hoàng bên cạnh, hắn đã sớm yên tâm, ngủ thiếp đi. Thiên Nguyệt Thần ở bên một tay đỡ lưng Thiên Nguyệt Triệt sợ hài tử chìm nghỉm trong thùng, một tay an phận tắm rửa rồi giúp hắn lau khô.

Đợi hai người cùng nhau yên giấc, trời đã sớm muốn hửng lên.

Ở trên thuyền chiến, khi ngủ mở cửa sổ giống như đêm hè gió thổi khẽ vậy, vô cùng thoải mái, có chút tươi mát, có chút se se.

Nếu như không phải tiếng gõ cửa vang lên không ngừng thì hai thân ảnh đang ôm nhau ngủ kia sẽ càng thoải mái hơn.

….

Nặc Kiệt đang vui vẻ gõ cửa thì bỗng cảm giác được một đoàn sương mù màu đen từ bên trong phòng thoát ra, Nặc Kiệt biết này là do Thiên Nguyệt Thần tạo đi, vô thức nghĩ tới bệ hạ là muốn trừng phạt hắn, cho nên tổng quản đại nhân anh minh sáng suốt vừa thấy vội nhanh chân bỏ chạy, chẳng qua là ….. màn sương mù màu đen đó đã sớm đem hắn trói lại.

Bị quấn, kéo giải tới sát tường xong, Nặc Kiệt nhắm mắt lại, chờ thảm án.

Song, chờ mãi cũng không thấy chuyện gì phát sinh, không phải là hắn bị trói vô tường rồi sao? Nặc Kiệt len len mở mắt, Nơi này…? Này là phòng ngủ của bệ hạ với tiểu điện hạ mà !!

“Nặc Kiệt.” Thanh âm trầm ổn xen lẫn ý vị không vui truyền tới.

Nặc Kiệt ngẩng đầu, quả nhiên hắn bị lôi vào phòng rồi. Đưa mắt liền thấy một thân hình thiếu niên mảnh khảnh đang rúc vào trong ngực người nam nhân cao lớn hơn mà ngủ say. Lưu lại khóe miệng một vệt nước miếng lấp lánh, tiểu điện hạ trắng trắng mềm mền, thật đáng yêu.

“Ánh mắt của ngươi có thể trợn lớn hơn một chút nữa không.” Thiên Nguyệt Thần nhìn bộ dáng ngu ngơ kia của Nặc Kiệt mà sinh khí, dù sao người mà hắn đang ngắm cũng là con trai bảo bối của y, khi còn bé lỡ để hắn thấy cũng đã tạm thời chưa tính đến, nhưng hôm nay thì không được phép tái diễn nữa.

“A….” Nặc Kiệt sực tỉnh, bất tri bất giác cúi người, “Bệ hạ, nô tài là tới gọi người rời giường.”

“Ồ?” Thiên Nguyệt Thần khiêu mi.

Cơ mặt nặc Kiệt khẽ giật, “Bệ hạ, là những người được cứu trên tàu kia kêu nô tài tới gọi người.”

“Từ bao giờ Nặc Kiệt cũng thuận theo để cho người khác phân phó?” Thiên Nguyệt Thần trêu chọc nói, đã tìm ra điểm để đánh hạ Nặc Kiệt.

“Tham ô a.” Thanh âm non nớt từ trong lồng ngực Thiên Nguyệt Thần phát ra, thân thể dưới chăn động đậy, một bắp chân trắng nõn chậm rãi vươn ra, ở bên ngoài trời sáng thật sáng, cửa sổ có tiếng nước biển táp vô mạn thuyền, cảm giác vô cùng tốt.

“Tiểu….Tiểu điện hạ…..Nô tài là nguyện trung thành vạn kiếp.” Nặc Kiệt vừa lau mồ hôi lạnh vừa nói.

Phụ tử hai người tỏ vẻ không tin, một lớn một nhỏ, hai cặp mắt chăm chăm nhìn hắn.

“Thật sự rất rất trung thành a.” Nặc Kiệt cường điệu, gặp hai người kia không chút phản ứng. Nặc Kiệt biết điều thả ra từ trên người một đống đồ lớn, trong đó có thạch bảo ư, thủy tinh ư, đa số đều là hàng trân bảo, “Còn gì nữa không ?”

Chương 16: Yến hội

**

“Phụ hoàng, có đôi khi lời Nặc Kiệt nói chỉ có thể tin được bảy phần thôi.” Thiên Nguyệt Triệt từ trong vòng ôm của nam nhân chui ra, ở trên giường lăn qua lăn lại.

“Kia còn ba phần nữa đâu?” Đem tay ra một lần nữa chặn tiểu đông tây đang nghịch ngợm không ngừng kia lại.

“Bị hắn giấu diếm mất rồi.” Nằm yên trong ngực nam nhân khiến hắn tay chân bứt rứt, tỉnh rồi không có ngủ lại được nữa, Thiên Nguyệt Triệt chẳng thể làm gì khác hơn là muốn dùng việc lăn lộn qua lại để giết bớt thời gian.

“Tiểu điện hạ, ngài oan cho nô tài, nô tài thực sự không có tàng tư” Nặc Kiệt chỉ kém là chưa có gào khóc lên thôi, lần này thực sự hắn không có tích của riêng gì hết.

“Bổn điện hạ biết ngươi có tàng tư hay không, lúc về cung sẽ tra cho rõ.” Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên nhỏm dậy, xấu bụng nói, “Trong cung ngươi hẳn là giấu diếm vật này vật nọ ở trong phòng ngủ đi, bất quá trên thuyền thì khác, chúng ta tới gần bờ rồi thuyền sẽ quay đầu trở lại, nếu như giấu ở nơi nào đó trên boong ắt sẽ có người đánh cắp mất, ngươi liền đem theo trên người a, dù vẫn lo sợ bị ta cùng phụ hoàng phát hiện ra.”

Nặc Kiệt trợn tròn con mắt, một câu cũng không thể nói, chỉ biết ngơ ngác nhìn chăm chăm đại nhân trước mắt, trong lòng đem tên mật thám nào đó đã báo cáo ẩn sự hung hăng mắng cho tới tấp, chờ hắn trở về, không bắt. không túm tên kia ra trị tội không được.

“Tốt lắm, Triệt nhi, thôi đừng khi dễ Nặc Kiệt thêm nữa.” Vỗ vỗ bả vai tiểu tử, thật ra Nặc Kiệt này bụng dạ gì cũng thành thật, ở trước mặt Triệt nhi thì vô pháp chống lại, đánh không dám hoàn thủ, mắng không dám trả treo.

“Bệ hạ…..” Nặc Kiệt lỗ mũi có điểm cay cay, cảm động.

“Dừng dừng dừng, đem nước mắt dụi cho hết rồi nói lúc nãy ngươi tới gõ cửa là có chuyện gì?”

Thiên Nguyệt Thần vừa nói ra, Nặc Kiệt vội vàng thu lại nước mắt, ngưng xuất tự nhiên như vậy khiến Thiên Nguyệt Triệt sửng sốt nha sửng sốt, trong lóng cảm thán : Nặc Kiệt thật lợi hại.

“Bẩm, chuyện là như vậy, đám người chúng ta cứu ngày hôm qua, có mấy người đề nghị mở một yến hội nho nhỏ, để an ủi lẫn nhau, hỏi có thể mượn thuyền lớn của chúng ta được hay không, vẫn đề ngân lượng có thể thu xếp tốt.” Cho nên mới có đống ngân bảo thạch bảo trân quý gì đó mà hắn vừa lôi ra đó chứ, này là tới nhờ vả hắn mới có thôi.

Những lữ khách kia cũng đều là người có tiền, có của, căn bản chẳng bận tâm tới số ít lẻ loi này.

Nghe Nặc Kiệt nói xog, Thiên Nguyệt Thần vô thức đem ánh mắt dời về phía Thiên Nguyệt Triệt, “Ý Triệt nhi thế nào?” Ở trên biển mấy ngày đúng là có chút nhàm chán, tới được nơi kia cũng còn những mấy ngày thuyền, trong mấy này tới nếu cứ ở không quả là sẽ sinh ra buồn bực.

“Được.” Thiên Nguyệt Triệt sảng khoái nói.

Chơi ? Hắn không quá có hứng thú, có điều, náo nhiệt một cũng cũng chẳng sao.

Nhận được sự cho phép của Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Ngyệt Triệt, Nặc Kiệt vui vẻ mà chạy đi báo trước.

“Nặc Kiệt, đem những thủy tinh thạch bảo này mang đi đi.” Nặc Kiệt đang định rời đi thì Thiên Nguyệt Triệt lên tiếng.

Nặc Kiệt nghe vào trong lỗ tai, thần trí sáng ngời, vội vàng trở ại, “Cảm ơn tiểu điện hạ.”

Thiên Nguyệt Triệt cong khóe miệng lên cười, “Không cần, không cần, Nặc Kiệt ngươi cũng khổ cực mà.”

Khổ cực ? Không không không, Nặc Kiệt lắc đầu, “Nô tài không khổ không khổ.” Mỗi ngày vuốt những bảo bối này, cũng sẽ không còn cảm giác khổ cực gì hết, Nặc Kiệt trong lòng vui thích nghĩ tới.

“Thật ư? Kia, chờ chúng ta trở lại hoàng cung, để phụ hoàng thưởng thêm cho Nặc Kiệt, những đồ này trước mắt làm phiền Nặc Kiệt dọc đường đi mang theo, về tới cung rồi thì sung vào quốc khổ, quốc khố sẽ phong phú thêm không ít.” Thiên Nguyệt Triệt vô cùng hài lòng gật đầu, chủ ý này không tồi đi.

Nặc Kiệt lại một lần nữa đầu óc bị nổ cho choáng váng, mí mắt nhấp nháy không ngừng, bất động hồi lâu, hắn mới tỉnh tỉnh, hiểu ra được, tiểu điện hạ không phải đang đùa, người là dùng văn chương làm hắn rối trí.

“Ngươi a, luôn khi dễ Nặc Kiệt, hắn cũng không ngốc, không ngu.” Thiên Nguyệt Thần nhắc nhỏ, hy vọng tiểu tử sau này thu liễm một chút.

“Ta biết, chính là hắn thiếu tâm nhãn thôi, cho nên mới chỉ cho hắn thấy đó.” Ngẩng đầu, trên khuôn mặt tinh sảo tràn đầy tiếu ý, có thể thấy tâm tình của tiểu hài tử không tệ, không biết hắn lại đang mong đợi cái gì.

“Cũng đừng đùa giỡn quá phận.” Nhìn cái mặt đắc ý kia, Thiên Nguyệt Thần dự cảm có thể ohats sinh thêm cái gì đó.

“Hứ” Lạnh lùng hừ khẽ, Thiên Nguyệt Triệt từ trên gường nhảy lên, “Phụ hoàng, cũng chỉ nói mãi lời này, ta làm việc luôn luôn rất có phân tấc.” Mặc mỗi áo trong trắng, mỏng, Thiên Nguyệt Triệt mặc kệ từ bắp đùi tới bàn chân trần trụi xuống giường, mở cửa phòng. Thủ vệ bên cửa cúi đầu, “Điện hạ.”

Tò mò nhìn hai cái đầu đang cúi một trái một phải tò mò, “Bổn điện hạ đói bụng rồi, kêu người chuẩn bị sớm một chút.”

“Dạ, điện hạ muốn dùng bữa ở trong phòng, ở đại sảnh hay là trên boong ?”

“Ân…..” Nhìn nhìn mênh mông sóng nước bên ngoài, Thiên Nguyệt Triệt suy nghĩ một chút rồi nói, “Trên boong tàu đi.” Ở boong trên mới có chuyện vui chứ. Từ bên trong, Thiên Nguyệt Thần lắc đầu, bước xuống giường, trực tiếp đem tiểu tử đang ở trước cửa kia mà ôm vào lòng, tiện tay đóng sập cửa lại, “Mặc áo xong rồi nói.” Thật đúng là không sợ người khác nhìn sao.

Trên boong thuyền.

Tiểu điện hạ kiêu ngạo của chúng ta hiện đang ngồi trên ghế nhìn nhìn chân, vô cùng mất hứng.  Thượng trên ghế gỗ rắn được lót hai tầng đệm mềm là cặp chân trắng trẻo đến chói sáng –  cựa quậy a cựa quậy, bụng đói kêu gào.

“Liệt La Đặc, không xong rồi, không xong rồi…..” Thiên Nguyệt Triệt ngửa mặt lên trời mà hô to, có người từ trong chạy vội ra kinh ngạc nhìn hắn. Bộ dáng lãnh ngạo ngày hôm qua tuyệt nhiên ngày hôm nay không còn bóng dáng, khuôn mặt kia trăm phần trăm là tiểu hài đồng.

“Chủ tử, Liệt La Đặc chỉ có hai cái tay.” Giận dỗi mà nhìn tên tiểu tử bốc đồng kia, vốn đã chuẩn bị sắn cháo cho bữa sáng thì hết lần này tới lần khác không chịu uống, trước giờ có khi nào Thiên Nguyệt Triệt ăn sáng là đồ ngọt đâu, hôm nay không biết va vào cái gì, hứng lên đòi điểm tâm ngọt. Cũng hên là Liệt La Đặc toàn năng, giờ bất đắc dĩ cặm cụi chuẩn bị.

“Di, Liệt La Đặc không nói, ta còn nghĩ Liệt La Đặc có bốn cái tay, bốn cái chân đó, ha ha…..” Hài tử thấy khuôn mặt khó xử kia của thuộc hạ mà thích chí cười.

“Chủ tử, Liệt La Đặc là người, không có đuôi chỉ có chân thôi.” Giận đến tái mặt nhìn Thiên Nguyệt Triệt một cái, kêu người trước đem điểm tâm chuẩn bị xong đưa lên. Màu sắc mùi vị thơm thơm ngon ngon đủ cả khiến  một vài lữ khách ngang qua chảy nước miếng ròng ròng.

“Này là ý tưởng mới của ngươi.” Thiên Nguyệt Thần nhìn tiểu gia hỏa bốc đồng kia bất đắc dĩ không nói lên lời – muốn ăn đồ ngọt cái gì, rõ ràng là muốn dụ dỗ kẻ khác, tâm tư tiểu tử ngày càng quỷ dị.

Thiên Nguyệt Triệt nhún vai, “Phụ hoàng chẳng lẽ không biết sao, ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là không khí khi ăn nha, bị nhiều người vây quanh hâm mộ như vậy, thức ăn ăn vào mới có mùi có vị. Huống chi…….” Trong lòng cười lạnh khinh thường, “Những người đó…..” Tình cảnh đã như vậy rồi còn cư nhiên đòi mở yến hội, thật là ngu xuẩn.

Thiên Nguyệt Thần dùng tay vuốt nhẹ những sợi tóc đen mượt, xõa tung trên vai Thiên Nguyệt Triệt, “Trong đầu ngươi rốt cuộc có những tư tưởng kỳ quái gì nữa?” thanh âm vừa hỏi vừa thăm dò.

Thân thể mảnh khảnh ấy, khuôn mặt non nớt ấy có thể biến hóa ra biết bao Triệt nhi bất đồng, Triệt nhi ngây thơ, Triệt Nhi lãnh khốc, Triệt nhi hoạt bát vui tươi, Triệt nhi mệt mỏi u buồn. Nhưng dưới con mắt của Thiên Nguyệt Thần thì từng ấy Triệt nhi đều là Triệt nhi của y, từng điểm từng điểm tụ lại đều là Triệt nhi, một Triệt nhi hoàn mỹ.

Lời Tinh Linh Hoàng từng cảnh báo với hắn quanh quẩn bên tai, linh lực của Quang Minh chi tử cùng với nguồn lực từ máu của Ám Dạ chi tử nếu như xung đột với nhau sẽ phá hủy Triệt nhi.

Sẽ sao? Không, hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện đó phát sinh.

Lẳng lặng ngắm nhìn Thiên Nguyệt Triệt ăn điểm tâm ngọt, cứ như vậy mà dương dương càn rỡ, khuôn mặt ấy luôn luôn thu hút mọi ánh nhìn. Ánh mắt y dần nhu hòa, đáy mắt là dạt dào tình ý, mà tình ấy là kiếp kiếp, đời đời.

Choang…..

Âm thanh đồ ăn rơi xuống sàn, nhìn tới nơi âm thanh xuất phát thì ra là một cô gái, mâm trên tay bị rớt xuống boong thuyền.

Này đúng ra là chuyện bình thường, nhưng nữ tử kia thần sắc bối rối, phát hiện Thiên Nguyệt Thần đang nhìn, sắc mặt phút chốc trở nên tái nhợt, vội vàng xoay người né qua.

“Di, sao vậy?” Thiên Nguyệt Triệt vừa giải quyết xong mĩ vị cao lương, hiện đang viên mãn mà xoa xoa bụng nhỏ.

“Không có.” Chẳng qua là đáy mắt hiện lên một điểm nghi hoặc, cô gái kia thần tình có vẻ quá mức bối rối, phải chăng….?

Màn đêm dần buông, mọi người đã chờ yên tiệc khai màn từ sớm.

Quân hạm to lớn, Nặc Kiệt bận rộn tới lui, trang hoàng này nọ.

Giấc ngủ từ trưa của Thiên Nguyệt Triệt bị tiếng ồn ào bên ngoài lay tỉnh, trong phòng không thấy bóng dáng Thiên Nguyệt Thần, Phụ hoàng đâu?

…..

Một đường hướng sảnh yến hội mà đi.

Chẳng qua chủ đích của Thiên Nguyệt Thần là ra nhìn một cái, không nghĩ tới lại bị người khác tới chặn đường.

Khiêu mi, quang mang trong mắt lóe lên rồi bị ẩn dưới đáy mắt mị hoặc.

Nữ tử trước mặt quần trắng, áo ngực, tóc dài cuộn sóng, thanh thoát nhẹ nhàng, dung nhan xinh đẹp, đúng là mỹ nhân.

“Ngươi là nam nhân khiến người khác động tâm.” Tóc nữ tử kia bay bay, sợi tóc thổi qua chóp mũi Thiên Nguyệt Thần, dư hương phiêu tán trên không trung.

“Sau đó thì sao?” Thiên Nguyệt Thần hai tay khoanh tại trước ngực, tựa vào lề cửa, tự tiếu phi tiếu mà nhìn cô.

“Ta muốn ngươi.” Nữ tử bước lại gần Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần lui ra, kéo dãn khoảng cách với nữ nhân này, “Đáng tiếc, ta không muốn ngươi.” Nữ nhân không thú vị. Xoay người đinh trở về phòng, Triệt nhi e rằng đã tỉnh.

Nhìn bóng lưng Thiên Nguyệt Thần, nữ tử vốn đang ở sau lưng thân ảnh đột nhiên trong chớp nhoáng quỷ dị mà xuất hiện trước mắt y.

“Ngươi……” Thiên Nguyệt Thần cước bộ khựng lại, vừa rồi hắn không cảm giác được hơi thở lưu động, mà nữ tử này……

“Mạn La đế quốc Hoàng đế bệ hạ.” Nữ tử thản nhiên cười.

——————–

P/s: mình ghét bà cô bám lấy Thần ca *túm váy lôi đi* ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s