[TNCM Q.6 – Chương 11 – 12]

Posted on Updated on

 Mỗi lần post chap mới là lại rơi vào trạng thái lảm nhảm một mình. Chư vị độc giả hiện đang dõi theo Q.5, ta đây xí xớn làm quyển 6. Căn bản là ta có sự tự kỉ rất cao =))))))). Sau này các bạn có ghé qua đọc thì like cho ta 1 cái, không thì comt🙂 ta rất thích đọc comt ấy. Chứ cứ lảm nhảm 1 mình thì chán làm sao. Giá như có người đồng hành thì ta đã tăng tốc vèo vèo rồi, ta là 1 editor tốt bụng, chăm chỉ hiếm gặp nha, chỉ hơi khác người tí thôi, thích làm hàng độc + cầm đèn chạy trước oto.

Quà 1/4/2013, chui rúc ở nhà sẽ không bị troll nữa. Lần trước mở confess thế nào lại có ng. đơn phương tuôi *so so shock* nầy là 1/4 trước hạn hở *anh đạp*

—–TNCM—–

Chương 11: Hải tặc

**

Ách…. Ách…..

Thuyền chuyến tinh xảo, thủy thủ hàng đầu, trên boong cũng có hàng quán, có ghế dựa, giường trường, vốn dĩ phải là phi thường nhàn nhã, thẳng một lữ trình tuyệt diệu, nhưng lại bởi một tiếng ách rồi lại ách này mà phá hỏng tâm tưởng.

“Uy, người cái dạng này là làm sao hả?” Liệt La Đặc hiện tại vô cùng buồn bực, nhíu mày, vòng tay đỡ Địch Trạch, “Ngươi rốt cuộc có ổn hay không?”

Gương mặt Địch Trạch thường ngày tuấn tú nghiêm nghị giờ phút này khỏe mạnh đâu  không thấy, chỉ thấy tái nhợt, “Được ….làm được…..Ách…” Lời còn chưa nói hết, lại gục xuống ói, sóng biển cuốn rồi tan trong suốt xinh đẹp như thế, hôm nay bị …. Liệt Lac Đặc nhìn thoáng qua, nắm lỗ mũi, ‘Thật buồn nôn.

Địch Trạch suy yếu không chút khí lực, “Cái này….thật sự ….không…..không được.” Hắn thật ra không phải vịt lên cạn, có điều hắn không thích đi thuyền, mỗi lần đi thuyền du hồ, cũng sẽ choáng váng đầu óc, hôm nay lại là giữa biển, nhìn đi, anh hùng cái gì nữa, hôm nay một chút khí khái nam tử cũng chẳng có. Nếu thế này càng làm cho ai đó càng có cớ mà tránh né lấy được.

Ai……Địch Trạch than thở.

“Liệt La Đặc, ngươi đỡ Địch Trạch đi nghỉ ngơi, thuận tiện để La Tắc Nhĩ coi hắn một chút” Thiên Nguyệt Triệt cố gắng giả bộ đồng tình với nét mặt của Địch Trạch, kì thực đã khẽ nhíu mày, chỉ có Thiên Nguyệt Thần biết, con trai bảo bối của hắn thực chất đã liệt Địch Trạch vào danh sách bị ghét bỏ.

“Tiểu điện hạ, vi thần trị liệu ma pháp, này với trị say sóng không có tác dụng, trừ phi….” Đừng xem La Tắc Nhĩ thanh tú nghiêm mặt, nội tâm hắn cũng chẳng vừa.

“Trừ phi?” Thiên Nguyệt Triệt khiêu mi, cũng có chút hứng thú.

“Trừ phi trước đem Địch Trạch tiên sinh đánh cho trọng thương, sau đó để cho vi thần trị liệu, lúc bấy giờ Địch Trạch tiên sinh nhất định sẽ quên mất việc mình bị say sóng.” La Tắc Nhĩ cung kính đề nghị, đây rõ ràng là trợn tròn mắt bịa đặt nói quá.

Lại không biết nghĩ thế nào, Thiên Nguyệt Triệt vỗ vỗ tay, “Ý kiến hay”.

Địch Trạch vốn đang suy yếu, nghe qua tức đến khí lực cũng dâng cao, “Không ….không cần làm phiền tiểu sư phụ….ta….ta làm được” . Đều là một lũ thừa nước đục thả câu, Địch Trạch đẩy Liệt La Đặc ra, loạng choạng đứng lên, sau đó nghiêng trái nghiêng phải mà hướng phía boong tàu bước tới.

Liệt La Đặc đúng lúc giữ hông của hắn, miễn cho Địch Trạch ở ngoài boong tàu nôn rồi khó xử.

“May mắn Thương Khung không có tới.” Thiên Nguyệt Triệt nói thầm, nếu không lại thêm một cái đuôi phiền phức.

“Triệt nhi quả thật cảm thấy hắn sẽ không tới?” Nhớ tới lần đối đầu ấy, Thiên Nguyệt Thần cũng không cảm thấy sẽ đơn giản như vậy, Thương Khung cư nhiên nguyện ý ở lại trong cung, làm hắn bất ngờ a.

“Cho dù có đến, cũng sẽ không phiền tới chúng ta.” Thiên Nguyệt Triệt nở nụ cười, có chút đắc ý xen lẫn gian trá, “Thương Khung quả thực là có nghĩ tới việc theo chúng ta, chỉ là chờ cho thân thể Tu dưỡng hảo, sẽ dẫn đường. Bất quá phụ hoàng ……..” Thiên Nguyệt Triệt hướng Thiên Nguyệt Thần liếc một ánh mắt không rõ ý tứ, “Phụ hoàng cùng Thương Khung lúc đối mặt cũng đã khá hơn nhiều, Thương Khung thấy phụ hoàng sao ta thấy có chút bộ dáng e thẹn như nhi nữ, chẳng lẽ … chẳng lẽ phụ hoành thừa dịp Triệt nhi không để ý, làm cho Thương Khung hiểu lầm ý tình.”

“Triệt nhi.” Thiên Nguyệt Thần đem cánh tay dài ra, kéo tiểu tử kia ôm vào trong lòng, “Triệt nhi cũng biết, có một câu, gọi là họa từ trong miệng mà ra?”

Thiên Nguyệt Triệt khiêu mi, tràn đầy hài hước, “Không biết, mong phụ hoàng chỉ điểm.”

“Hài tử nghịch ngợm.” Nam nhân than nhẹ, nâng tiểu tử bồng trên tay, “Triệt nhi cần phải tự mình cảm thụ, phụ hoàng …..nhiệt tình.” Nói xong làm trò trước mặt mọi người, hôn lên bờ môi đỏ hồng của tiểu hài tử, nhiều ngày qua chưa phát sinh quan hệ, thân thể bởi thế mà nhạy cảm dị thường. Thiên Nguyệt Triệt cho tới bây giờ cũng chẳng tính là người then thùng, hai tay tự động quàng qua cổ Thiên Nguyệt Thần, chủ động vươn đầu lưỡi cùng nam nhân dây dưa.

Một bên La Tắc Nhĩ đỏ mặt, sớm biết bệ hạ cùng điện hạ quan hệ không tầm thường, vội vàng dời mắt đi, nếu không đến lúc mất đầu cũng không hay.

Vừa hôn thôi, tiểu tử kia đã thở hổn hển, khuôn mặt hồng nhuận. Thiên Nguyệt Thàn trong mắt ý cười càng đậm, “Triệt nhi nóng long !?!” Cúi đầu, cách lớp áo mỏng mang, ngậm lấy đầu vú nhỏ.

Ân…Thiên Nguyệt Triệt hít một hơi lãnh khí, vội vàng giữ lấy đầu Thiên Nguyệt Thần, “Phụ hoàng, người thật sự muốn?”

“Triệt nhi khi nào gặp qua phụ hoàng giả ý chưa?” Buồn cười nhìn Thiên Nguyệt Triệt thất kinh, đột nhiên trong mắt nam nhân lóe lên một ánh nhìn bén nhọn.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt chấn động, là mùi máu, hơn nữa là mùi vị của máu người.

“Cần phải đi qua nhìn?” Thiên Nguyệt Thần thay hắn sửa sang lại quần áo.

Thiên Nguyệt Triệt vừa định đồng ý, theo sau lắc đầu, “Ta nghĩ không cần nữa, đối phương đã chuyển hướng tới chúng ta, đã tới tận cửa rồi.”

Quả nhiên, ở phía đông nam, cách bọn họ một đoạn, có hai chiếc thuyền đang tiến gần, một trước một sau, tựa hồ đang truy đuổi. Chiếc thuyền phía trước có chút không ổn, thân thuyền lung lay dữ dội, cánh buồm, cờ hiệu treo lên dấu hiệu của một tiểu quốc mà cái phía sau không thấy rõ lắm, nhưng rất nhanh dấu cũng hiệu hiện lên rõ ràng.

“Đây là … Hải tặc?” Nặc Kiệt kêu lên một tiếng sợ hãi, từ phía sau Thiên Nguyệt Triệt kinh hô, “Trời ạ, là hải tặc.”

“Hải tặc?” Thiên Nguyệt Triệt có chút hưng phấn.

“Đây không phải hải tặc bình thường.” Liệt La Đặc sắp xếp tốt cho Địch Trạch xong, đã trở lại trên boong, “Bây giờ đã vượt qua biên giới hải vực của Mạn La đế quốc, nơi này thuộc vùng biển quốc tế, cũng chính là không thuộc về bất cứ quốc gia nào, cho nên hải tặc cũng thập phần càn rỡ.”

“Tiểu điện hạ, thuyền của bọn hắn … thuyền của bọn hắn …” Nặc Kiệt hướng mắt về phía chiếc tàu của tiểu quốc nói, “Thuyền của bọn hắn đang chìm dần a.”

Mọi người nhìn kĩ, đúng là nước biển đang không ngừng rót vào trong, lay động thuyền khiến cho lữ khách ngã ngào, mà hải tặc cũng đã nhảy lên boong.

“Tiểu điện hạ thỉnh nhìn, những thứ kia bên thuyền hải tặc trang bị, vũ khi lợi hại, từ bên ngoài chọc thủng mạn thuyền tiểu quốc mới khiến nước tràn vào làm chìm thuyền.” Liệt La Đặc phân tích.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu nhìn Thiên Nguyệt thần.

Thiên Nguyệt Thần mặc dù không quan tâm những người đó sống chết ra sao, nhưng cũng không phải là người lãnh khốc vô tình, tiện tay thì cứ tiện thôi, ‘Theo ý của Triệt nhi.”

Chương 12: Đe dọa

**

 Cứu mạng a….Cứu mạng a….

Đối diện trên thuyền truyền đến từng trận tiếng kêu, hải tặc giết chóc chốc lát đã nhuốm trong không khí một mùi tử thương, thuyền vẫn đang chìm dần, nước biển đã tràn boong, song thời khắc này bỗng dưng dừng lại, thuyền bống ngưng chìm còn mặt biển thì kết băng.

Hải tặc rõ ràng dao đang kề cổ lữ khách bỗng dưng cổ tay vô lực, chính là nhấc không nổi.

“Đây là …Đây là chuyện gì?” Hải tặc hai mặt nhìn nhau.

“Lão đại, ngươi nhìn mặt biển, sao cứ như tà môn vậy?” Trong số hải tặc, có một kẻ đi tới trước mặt nam tử che mạng, nói thầm.

Nam tử mặc dù mang mạng che mặt nhưng cặp mắt lộ ra bên ngoài kia vẫn rõ nguyên ánh nhìn quá mực lạnh lẽo vô tình.

“Ngươi nói họ tà? Nhưng ta không tin.” Đoạt đạo trong tay thuộc hạ, “Nếu không muốn chết, đem toàn bộ tài sản giao ra đây.”

“Lão đại, không tốt, nơi xa có thuyền chuyến khác tới gần.” Một tên hải tặc khác nữa tiến tới bẩm báo.

“Tự động đưa tới cửa, thế nào không tốt, tốt ….. thật tốt.” Nam tử che mạng cười lạnh nói, “Ngày hôm nay chính là đi theo hướng gió phát tài, ha ha ha ha ha….”

“Không, không, ….lão đại,…..ngươi nhìn, đây là…. Đây là cờ của Mạn La đế quốc, là  Mạn La đế quốc a….”

Cái gì? Nam tử che mạng thân ảnh cuồng ngạo chợt chấn động, Mạn La đế quốc?  Con mắt như mâu ưng híp lên, cân nhắc trên dưới, hạ lệnh, “Rút lui.”

“Vậy còn bọn chúng?” Tên nào đó còn tiếc rẻ tài bảo tới tay chưa kịp thu lấy.

“Ngu si.” Một cước đã văng tên cản trở, “Đầu óc ngươi sinh trưởng ở trên thân con lừa à,  đấy là ai, là Mạn La đế quốc, Mạn La đế quốc ngwoi có hiểu hay không? Vả cho tên hải tặc kia một cái, “Rút lui, lập tức rút đi.”

Hải tặc vùng biển này trên phương diện biển cả cũng có thể tính là ngang ngửa với thủy thủ hàng đầu, có chút năng lực thậm chí, thủy thủ cũng không hơn.

“Tiểu điện hạ bọn họ chạy.” Nặc Kiệt kêu oan.

“Phải không?” Thiên Nguyệt Triệt tà tà cười một tiếng, từ trong Tạp Cơ Tư thả Thủ Điện Đồng ra, vỗ vỗ vai nói, “Thủ Điện Đồng, đi theo dõi bọn họ.”

“Dạ….” Thanh âm thanh thúy vang lên, Thủ Điện Đồng phục trang đỏ như lửa bay đi, ở trên biển rộng đứng nhìn bóng dáng Thủ Điện Đồng xa xa, tựa như những cánh hải ấu bay lượn.

“Tiểu điện hạ, đây là chuẩn bị câu cá lớn.” Liệt La Đặc hiểu được ý tứ của Thiên Nguyệt Triệt.

Thuyền từ từ nhích tới gần chiếc thuyền của tiểu quốc. Đầu tiên những lữ khách kia có phần kinh hãi, chỉ có thể bất động trơ mắt nhìn hai thuyền sát lại gần, họ rất sợ lại có một đám hải tặc khác, nhưng không biết là ai hô lên một câu, “Đó là….. đó là cờ hiệu của Mạn La đế quốc,…..là Mạn La đế quốc….”

“Bọn ta được cứu rồi ?”

“Bọn ta được cứu rồi.”

Tìm được đường sống trong chỗ chết, bản năng sinh tồn khiến cho họ hưng phấn kêu lên.

Khung sắt nối hai thuyền được tiếp sang, thị vệ lên trước, đem người bị thương chuyển qua, để La Tắc Nhị trị liệu, cũng may thuyền bọn họ khá lớn, nếu không…..

Mấy người may mắn không bị thương vây lại một chỗ, hướng Thiên Nguyệt Triệt đi tới, “Đa tạ…..Cảm ơn các người.”

Thiên Nguyệt Thần thản nhiên nói, “Tiện tay mà thôi, trước mắt gian phòng không đủ đành ủy khuất các ngươi nam nam, nữ nữ dùng chung. Nặc Kiệt đi sắp xếp phân phối phòng ở, Liệt La Đặc đi chuẩn bị thức ăn.” Thanh âm trầm ổn, thái độ thong dong chỉ rõ người này vốn đã quen phân phó.

‘Người nam nhân này hẳn là địa vị rất cao’ –  Mọi người thầm nghĩ.

Trong số đó có một nam tử trung niên hơi gầy tiến lên, “Xin hỏi……..xin hỏi thuyền của các vị định tới nơi nào?”  Nam tử này là thuyền trưởng, suy nghĩ cùng với những người khác có chút bất đồng.

“Đích đến của chúng ta là Khả Hãn Nặc quốc.”

“Cái gì? Khả Hãn Nặc quốc? Thật xa !”

“Trời ạ, đó là nơi nào?”

“Chúng ta về nhà như thế nào đây?” Rất nha sự an tĩnh của mấy vị lữ khách lại hóa thành ầm ĩ náo loạn, có một người nói, “Không thể trước đưa bọn ta về nha sao?”

“Đúng vậy, các người là tàu chuyến của Mạn La đế quốc, không thì đưa chúng ta về Mạn La đế quốc cũng được.”

“Không thể.” Thiên Nguyệt Thần cự tuyệt, nhìn tiểu tử đã không nhịn được nhíu mày, Thiên Nguyệt Thần ôm hắn trở về phòng.

“Tại sao không thể?”

“Đây là cái thái độ gì thế?” Có ít người bất mãn.

Thiên Nguyệt Triệt dừng lại, quay đầu, áo bào tinh sao, một khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ đi ra, mới vừa rồi tầm mắt của tất cả đều tập trung trên người Thiên Nguyệt thần cũng không có phát hiện, lúc này đây nhìn thấy đồng loạt hít khí.

“Nếu như mọi người không hài lòng, đại khái có thể rời đi.” Âm thanh nhẹ nhàng nghe rất non nớt.

“Rời đi? Rời đi thế nào?” Có người hỏi.

Thiên nguyệt Triệt nổi lên nụ cười, đi tới bàn, cầm lấy chén phía trên đi tới gần mạn thuyền, hướng tay ra biển rộng sau đó buông rơi.

Phụt…..phù…..Tiếng chiếc chén rơi xuống biển sâu.

“A nha nha, còn có thể nghe được âm thanh nữa, ta cho là …..”Thiên Nguyệt Triệt nhín vai, hướng phía Thiên Nguyệt thần đi tới, lưu lại một đám người kinh ngạc tới ngây người.

“Hài tử hư” Thiên Nguyệt Thần ngắt ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn trong lòng, nhịn không được nói.

“Được voi đòi tiên, là phụ hoàng quá ôn nhu.”

“Không, ta chỉ ôn nhu với mình Triệt nhi thôi.”

Thiên Nguyệt triệt nghe vậy, ngửa mặt lên, con ngươi trong suốt thần thái sáng ngời, tuyệt không giống như vừa rồi, là một hài tử đùa dai.

Thiên Nguyệt Thần cúi đầu, mổ mổ lên môi bảo bối, nhẹ nhàng, ôn nhu.

Ban đếm, Thủ Điện Đồng đi theo dõi hải tặc trở về, líu ríu kể lại đại khái tình hình.

Xác định được vị trí của bọn chúng đối với họ mà nói hành động sẽ dễ dàng đi nhiều. Phân phó Nặc Kiệt quản xếp nơi này thật tốt, truyền dừng tại chỗ, Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt theo sau Thủ Điện Đồng dẫn đường tới một vùng biển gần đó, có một hòn đảo, tất nhiên đây là trụ sở của bọn hải tặc.

————————————————–

P/s: Phải công nhận là Ốc tỷ còn dễ cưng hơn Nhã tỷ, 2 chương của TNCM gom vào còn không có dài bằng 1 chap của SCI đâu ấy ~ *thuỗn mặt*

2 thoughts on “[TNCM Q.6 – Chương 11 – 12]

    bopinam said:
    25.06.2015 lúc 3:32 chiều

    chả hỉu Triệt nhi lấy chén trà bỏ suống biển làm gì,người ta hỏi về nhà mà,chả hỉu ????

      kimkochi responded:
      25.06.2015 lúc 8:43 chiều

      Thả đá dò độ sâu bạn ạ. Trong tình huống của Triệt nhi thì hàm ý đe dọa. Những người gặp nạn có người cứu cho là phúc rồi còn đòi hỏi, ý Triệt nhi đe, nếu có giỏi thì tự chèo thuyền tự bơi về đi, có ai giữ chân đâu, còn ko thể thì ngậm miệng lại.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s