[TNCM Q.6 – Chương 09 – 10]

Posted on Updated on

Thấy người ta đáng yêu chưa, pass chả có gì thay đổi, giải 1 lần, đọc đc cả chục thứ ^-^ (có mà lười thì có). Bên nhà ss Ny không làm quyển 5 mà chỉ dừng ở quyển 4 thôi, nên post kèm link nhà edit Q.5 cho mọi người nhá ^-^

Quyển 5

Còn bây giờ là cây nhà lá vườn ^-^, mình mà làm xong quyển 6 bạn ấy chưa mần hết quyển 5 thì đừng trách ta đào hố tiếp *lăn*

Chương 09: Tìm

**

Trong Mạn La Các hết thảy đều nguyên vẹn, không hao tổn gì, cũng không có dấu vết phá hư, chăn trên giường cũng là được vén lên, nệm đã sớm lạnh, nhìn cũng đoán được Tu rời giường đã lâu.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt nghi ngờ, tầm mắt chuyển hướng Thiên Nguyệt Thần.

“Quả thực là không có hơi thở của kẻ ngoại cung đi vào, nhưng là …” Thiên Nguyệt Thần ánh mắt ngưng đọng, “Ta cảm thấy được hơi thở của bóng tối.” Thiên Nguyệt Thần gọi chủ nhân của  Ám Dạ, Ám Dạ phân tán nhiều nơi, đối với hơi thở màu đen ấy, so với bất cứ kẻ nào cũng là nhạy cảm hơn, hoặc nói những thứ khí hắc ám kia vốn lấy chính hắn làm trung tâm.

“Phụ hoàng, chúng ta đi theo xem.” Theo chút ám hắc khí này, lại dựa theo hiện trạng trước mắt, hẳn là Tu tự mình rời đi.

“Ân.” Thiên Nguyệt Thần gật đầu, hai thân ảnh đồng thời rời đi. Nặc Kiệt khi chạy tới Mạn La Các thì đến bóng dáng cũng chẳng còn, lưu lại hắn câm lặng oán trời.

Hai người lướt qua hoàng cung, xuyên qua rừng cây, “Phụ hoàng, hơi thở bị đứt?” Nhìn thấy Thiên Nguyệt Thần ngừng lại, Thiên Nguyệt Triệt nói.

“Phía trước là Học viện Ma pháp, nơi này là hậu sơn của học viện, Triệt nhi có cảm giác được một tia đặc biệt?”

Thiên Nguyệt Triệt nhắm mắt lại, để cho linh khí của Quang minh thần tử ngưng tụ ở trên người “Cỗ linh khí này rất quen thuộc?” Ánh mắt chợt sáng lên, là linh lực của Thương Khung.

“Đi”

Hai người lướt qua phía sau núi, theo một tia linh lực kia tới một địa phương gần đó, quả nhiên sâu trong phía sau núi, Tu đang ngồi dưới đất, bao quanh là một vòng ma pháp trận, bên cạnh là một bạch y nhân đang miễn cưỡng chống lại cơn buồn ngủ.

“Thương Khung” Thiên Nguyệt Triệt di động thân ảnh lướt tới, “Đây là đang làm gì đó?” Thiên Nguyệt Triệt cảm giác đầu mình có một dấu hỏi rất lớn, cái này, tên Thương Khung kia mấy ngày liền không thấy đâu, còn tưởng là y quay về Tinh Linh tộc, thế nào lại xuất hiện ở nơi này?

“Thiên Nguyệt Triệt.” Thương Khung ánh mắt sáng lên, dư quan liếc về nam nhân phía sau Thiên Nguyệt Triệt, có chút khó xử, cái tên Thiên Nguyệt Thần âm hồn bất tán kia, ‘Mấy ngày qua hắn đi nơi nào?’  Tất nhiên là đi chứng minh, mình đối với Thiên Nguyệt Thần là vô tình, nhưng ngay tại lúc mình xác nhận bản thân không có cảm giác gì với y thì cái tên nam nhân chết tiệt ấy lại xuất hiện.

Thiên Nguyệt Triệt hướng tầm mắt đảo qua Thiên Nguyệt Thần lẫn Thương Khung, trong lòng nghi ngờ vạn phần, từ lúc nào phụ hoàng cùng Thiên Khung lại dùng ánh mắt trao đổi, hai nam nhân này không phải luôn xung khắc như nước với lửa sao?

“Ngươi không phải là dời đi rồi chứ? Tại sao lại ở chỗ này, hơn nữa Tu hắn …” Thiên Nguyệt Triệt biết Tu đang trong quá trình tinh lọc….”Là ngươi”. Lúc này, nơi đây chỉ có Thương Khung, nói vậy là y đang giúp hắn tinh lọc khí tức Ám hắc.

Thương Khung từ trên cỏ đứng lên, “Ta mấy ngày nay ở hoàng thành du ngoạn có cảm giác được tại cổng hoàng thành khí tức Ám hắc phát ra rất mạnh, sau lại thấy ngươi mang người này trở về, liền không có suy nghĩ nhiều, tiếp tục lữ trình của mình. Hôm nay, vốn là tính toán tìm ngươi chào một tiếng nhưng lại thấy người này từ trong Mạn La Các đi ra, hơn nữa nét mặt tan rã, ta nghĩ … hắn là bị khống chế.”

“Cái gì?” Thiên Nguyệt Triệt biết trị liệu bằng ma pháp phần ngọn không trị được hết, lúc trước vẫn biết trong cơ thể Tu vẫn còn hơi thở ta ác tồn lưu, nhưng bình thường thứ đó không có nhúc nhích, bọn họ liền tìm không được cách đẩy nó ra, nếu như tùy ý tinh lọc sẽ làm cho nguyên thần của Tu tổn thương, cho nên vẫn một mực chờ đợi, cũng không nghĩ tới để cho Thương Khung bắt gặp.

Trên thân Tu, luồn khí hắc ám đang không ngừng thoát ra. Thiên Nguyệt Triệt nhìn hắn lại nhớ tới Đàn Thành, trong lòng có chút lo lắng. Đàn Thành theo mình tám năm nay, tám năm này không chỉ là tình chủ tớ, còn có tạo thành thói quen với sự hiện hữu của hắn. Đàn thành bình thường an tĩnh, vô cùng nội liễm, không giống với Liệt La Đặc dài dòng, một yên một hoạt, như người trợ thủ đắc lực ở bên cạnh, dù ai cũng không cách nào thay thế được.

Nếu như Tu bị thương nặng như vậy, Đàn Thành, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì bất trắc.

Cho đến khi một thân hắc ám trong Tu được thanh lọc xong, hắn vô lực ngã trên mặt đất, Thiên Nguyệt Triệt từ trong Tạp Cơ Tư thả Thủ Điện Đồng ra, để nàng ôm Tu trở về. Xoay người nhìn Thương Khung, nét mặt có chút không tự nhiên, Thiên Nguyệt Triệt cười nói, “Ngươi sao?”

Thương Khung thật sự là không muốn tới cái nơi nào đó mà ở đó có sự hiện diện của Thiên Nguyệt Thần, nhưng ánh mắt của Thiên Nguyệt Thần lại kích thích lòng tự cao tự đại trong hắn, “Bổn hoàng vừa rồi cứu hắn một mạng, vốn nên cho hắn biết ân nhân đích thực của hắn là ai.”

“Làm điều thừa.” Thiên Nguyệt Thần cười lạnh, nói, “Nếu chẳng qua là chỉ có thế, không cần ngươi mở miệng, trẫm sẽ tự giúp chuyển lời.”

“Hừ, tiểu nhân vô sỉ, bổn hoàng mới không tin ngươi.” Thương Khung ngẩng đầu, lách qua bên người Thiên Nguyệt Thần, ‘không tin hắn, tuyệt đối không tin cái tên vô sỉ tiểu nhân này’.

Thiê Nguyệt Thần nhíu mày, ai mới là vô sỉ tiểu nhân? Kết quả là nan nhân kia cước bộ tăng tốc, còn đang ra sức chạy ở phía trước, Thương Khung tự nhiên không nghĩ tới bản thân đang sử dụng phương pháp di chuyển siêu lạc hâu này, cuối cùng cả hai đồng thời vận khởi linh lực hướng phía hoàng cung mà đi, lưu lại Thiên Nguyệt Triệt cơ hồ ngơ ngác ở chỗ này, ‘hai tên chết tiệt, thế nào lại từ lão hóa ấu hết vậy.’

Cũng là phụ hoàng, thế nào luôn cùng Thương Khung so đo, bất quá … Thiên Nguyệt Triệt khóe môi cong lên nở nụ cười, cảm giác như vậy ….. thật tốt.

Đột nhiên, cước bộ dừng lại, vốn là mỉm cười, con mắt lúc này lại híp lại, vừa rồi không có phát hiện, lúc này mới cảm giác ra còn một cỗ hơi thở khác tồn tại, có người?

Hai mắt nhìn khắp bốn phía, một mảnh rừng rậm, căn bản không thể nào phát hiện người thứ ba quanh đây.

Là ai? Là ai có linh lực thâm hậu như vậy, ở trước mặt bọn họ núp mình, nhìn bộ dáng người nọ có lẽ trước khi bọn họ tới đã tại rồi, hoặc là đặc biệt chờ chực ở nơi đây, chẳng lẽ … Quang mang sắc bén lóe lên trong mắt Thiên Nguyệt Triệt, ‘đối phương là đặc biệt chờ Tu sao?’

Thương Khung đã nói, thời điểm hắn nhìn thấy Tu, hai mắt Tu tan rã, tựa hồ như bị khống chế lý trí, nói như vậy …

Lại một lần nữa, Thiên Nguyệt Triệt nhếch môi cười khinh thường, ‘Tới đúng lúc lắm.’

Trong Mạn La Các, hai đại nam nhân kia đang mắt to trừng mắt hí, Thiên Nguyệt Triệt có chút bất đắc dĩ, tựa hồ bây giờ mới là lúc bắt đầu đấu nhau nha.

“Tu thế nào?” Đi tới bên giường, nhìn khuôn mặt đã dần khôi phục lại huyết sắc, Thiên Nguyệt Triệt liền hướng y liệu sư hỏi sự tình.

“Hồi tiểu điện hạ, Tu đại nhân tĩnh dưỡng so với mấy ngày trước đã tốt lên nhiều, nội thương cũng khôi phục nhanh hơn dự tính của thần.” Y liệu sư chi tiết bẩm.

Đây là đương nhiên, thân thể sau khi tinh lọc, trên người chỉ thuần tịnh khí, thân thể ắt sẽ hồi phục như cũ nhanh thôi.

Chương 10: Khởi hành

**

Hôm sau, Tu tỉnh lại, ánh mắt có chút mờ mịt, nghi hoặc nhìn bốn phía, ‘Nơi này là?’

Đầu đau quá, thân thể cũng chua, là do ngủ quá lâu, còn trải qua một hồi tinh lọc. Tu giật giật tứ chi, toàn thân đau tựa như bị bánh xe nghiến qua vậy, có điều ngoài cảm giác mệt mỏi ra, còn cảm thấy một chút dễ chịu, thật phức tạp, khung xương phảng phất như từng bị người khác tách rời.

“Tỉnh?” Âm thanh nhẹ mảnh mang theo dư vị thiếu niên cất lên, Thiên Nguyệt Triệt đi tới bên giường.

Âm thanh này, Tu tự nhiên nhận biết được, lúc này nhìn kĩ lại, phát hiện nơi đây chính là Mạn La Các . Gắng chống nửa người dậy, “Tiểu điện hạ.”

“Miễn, tránh đả thương thêm nữa, nằm đi.” Thiên Nguyệt Triệt ngăn cản, nói.

“Vâng” Tu cũng không kiên trì thêm.

“Tình?” Thiên Nguyệt Thần cũng từ cửa đi vào, gặp Thiên Nguyệt Triệt đã ngồi ở bên giường, “Cảm giác thế nào?”. Đi tới bên người Thiên Nguyệt Triệt, thấy nét mặt của Tu đã không có việc gì, hẳn là đã gần khang phục.

“Thuộc hạ đã để cho bệ hạ lo lắng.” Tu tự trách.

“Không sao, ai cũng không muốn nó phát sinh.” Thiên Nguyệt Thần nói, “Bậy giờ có thể kể rõ tình huống lúc đó không?” Dù sao Tu cũng trọng thương, bây giờ hỏi có chút miễn cưỡng, nhưng là trước mắt sinh tử của Đàn Thành chưa rõ, cũng không nên chậm trễ hao phí thời gian.

“Có thể.” Tu nhớ lại, mồ hôi lạnh trên trán, tựa hồ đối với một hồi kí ức đó đối với hắn vô cùng tàn khốc, “Thuộc hạ cùng Đàn Thành phụng mệnh đi thăm dò tin tức, tìm hiểu nguyên nhân sứ giả của Dĩ Sắc Liệt quốc chưa tới. Đường đi ban đầu vẫn trong lãnh thổ nước ta, mọi thứu đều thuận lợi, không phát sinh bất cứ chuyện gì. Tới được biên giới, thuộc hạ đã hỏi thủ vệ thành thì được biết sứ giả Dĩ Sắc Liệt quốc căn bản chưa có đi qua, bọn thuộc hạ dựa theo lộ trình duy nhất có thể tiến vào nước ta mà thăm dò, liên tục vẫn không có đầu mối, cho đến khi …”

Nói tới đây, thân thể Tu có chút run.

“Tu” Thiên Nguyệt Triệt cầm lấy cổ tay y, dùng linh lực Quang minh truyền vào thân thể Tu, đẩy lui phần lãnh ý kia bằng khí tức ôn hòa.

“Đa tạ tiểu điện hạ.” Tu cảm giác được loại khí tức bị đè nén kinh khủng ấy đang dần thối lui, tiếp tục nói, “Bọn thuộc hạ phát hiện được một tấm bia đám bên cạnh có trang phục của sứ giả Dĩ Sắc Liệt quốc, trên bia chữ khắc nhìn không ra, sau đó bước tiếp, dọc đường phát hiện những phục trang khác nữa. Nhưng là …… chúng thuộc hạ cứ bước mà không xác định được bản thân đang ở loại địa phương nào. Trước mắt là một thành trấn hoang phế, chung quanh hơi thở bị dồn nén cực độ, có dã thú hung mãnh, có hoa ăn thịt người …. Thật khủng khiếp, tất cả đều đã chết, chỉ còn thuộc hạ cùng Đàn Thành. Bọn thuộc hạ cố sức chạy, nhưng là thoát ra khỏi thành trấn kia thì mấy thứ đó vẫn bám theo, Đàn Thành nói, hắn có là chắn chí tôn hộ thân, để hắn ở phía sau cẳn đường…”

“Không có chuyện gì … không có chuyện gì….” Thiên Nguyệt Triệt vỗ vỗ tay Ty, dũng sĩ luôn kiên cường này, lần đầu tiên lộ ra sự yếu ớt hiếm có, Thiên Nguyệt Triệt cùng Thiên Nguyệt Thần có thể tưởng tượng cuộc giết chóc kia tàn nhẫn đến thế nào.

Toàn bộ thị vệ đều chết, riêng việc nghe Tu miêu tả lại, bọn họ cũng không hẳn là tưởng tượng ra được, có điều khí tức hắc ám trước đó lưu trong thân thể Tu nói cho bọn họ biết, nơi đó có đủ âm u tới mức nào.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt đem tầm mắt dời về phía nam nhân đứng bên cạnh mình.

Thiên Nguyệt Thần dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nói, “Triệt nhi, trước để cho Tu nghỉ ngơi thêm, dưỡng cho tật tốt đã.”

“Ân.”

Hai người ra khỏi Mạn La Các, nét mặt có chút ngưng trọng, cuối cùng vẫn là Thiên Nguyệt Triệt lên tiếng trước, “Phụ hoàng, ta có chút lo lắng cho Đàn Thành.”

Tuy nói, hắn có lá chắn chí tôn che chờ, nhưng khó chắc là bảo hộ được hoàn toàn, dù sao Đàn Thành cũng chỉ là nhân loại bình thường.

“Chuẩn bị một chút, vài ngày nữa lên đường, thế nào?” Thư phi là từ Dĩ Sắc Liệt quốc cống tới, lúc trước cảm thấy tựa hồ là hướng về Mạn La đế quốc, nếu không vì sao phải kiếm tìm sơ đồ bố trí quân sự của nước ta?

Nhưng theo như lời của Liệt Hi * Tư Đốn Phất Lai giải thích, đối phương sử dụng là thần công ẩn nhẫn trong truyền thuyết, điểm này càng làm cho Thiên Nguyệt Thần không sao giải thích được.

“Ân, ta cũng tính như thế.”

Mặc dù thương thể của Tu đã khỏi hẳn, nhưng cũng cần phải nghỉ ngơi, Thiên Nguyệt thần để cho Tu vẽ lại lộ trình mà hắn đã đi qua, quyết đinh ba hôm nữa lên đường.

Mạn La đế quốc thịnh thế thái bình, cũng không tính là có chuyện gì trọng yếu, Liệt Hi * Tư Đốn Phất Lai ắt có dự tính trước, đã sớm mang Thiên Nguyệt Thiên Hâm bỏ trốn mất dạng.

“Phụ hoàng, đế đô thật sự không cần lưu người xử lý sự vụ sao?”

“Không cần, Ma pháp học viện với mấy cái lão nhân đó đều ở đây, nếu thật có chuyện gì xảy ra, bọn họ tự khắc sẽ không chỉ ngồi nhìn” Mặc dù biết mấy lão đầu ấy càng quản càng loạn nhưng địch nhân nghĩ muốn đánh hạ đế đô thì hoàn toàn không có khả năng.

Ba ngày sau, Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt dừng lại ở trên một con đê, bọn họ dự tính đi bằng đường thủy, bởi thủy lộ tương đối nhanh hơn, đồng hành còn có Liệt La Đặc, Địch Trạch, Nặc Kiệt cùng thiếu niên y liệu sư La Tắc Nhĩ kia nữa.

Từ Mạn La đế quốc đên Di Sắc Liệt quốc cũng không có thuyền chuyến, nên bọn họ chọn đi chuyến này cũng chỉ tới được chỗ bờ nước giao nhau giữa hai bên gần nhất, rồi tiếp tục dùng thuyền nhỏ đi vào.

“Còn nhớ lần đầu tiên ngồi thuyền là 8 năm về trước.” Thiên Nguyệt Triệt một thân bạch y lay động, bờ biển gió thổi vào là tản mát từng sợi tóc đen, cả người nhìn qua yên lặng rất nhiều.

“Để cho Triệt nhi ôn lại cảm giác ngồi thuyền.” Thiên Nguyệt Thần nhu hòa nói.

“Không giống, lần trước phụ hoàng không có đi cùng, cho nên lần này là hoàn toàn mới mẻ.”

Thuyền của bọn họ là thuyền chuyến hoàng gia, cánh buồn có dấu hiệu của Mạn La đế quốc, trên thuyền đều là những thủy thủ hạng nhất, trên boong thuyền là thủy quân, nhân số không tính là nhiều nhưng đã tốt còn muốn tốt hơn nữa.

Thiên Nguyệt triệt có chút khẩn trương, vọt lên boong đầu tiên, cước bộ sau đó cũng hãm đi một chút, Thiên Nguyệt Thần ưu nhã đi sau, cũng không có vội vàng giống như tiểu hài tử. Nặc Kiệt kế tiếp, vác trên lưng hai bao quần áo theo sát sau lưng chủ tử. Mà bộ dáng đáng thương nhất phải kể đến Địch Trạch, sau lưng nguyên một túi đồ lớn, ruột túi khỏi nói, trăm phần toàn là đồ ăn của Liệt La Đặc.

Thuyền chậm rãi khởi động, theo sóng biển dãn ra dần rời Mạn La đế quốc, đế đô xa hoa, trước mắt dần nhỏ lại hòa vào khung cảnh thiên nhiên.

———————-

Dài đặt pass là phải, cho tấm lòng được xoa dịu *hắc hắc*

One thought on “[TNCM Q.6 – Chương 09 – 10]

    balad said:
    22.05.2013 lúc 1:42 chiều

    thanks ban nhiu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s