[TNCM Q.6 – Chương 05 – 06]

Posted on Updated on

Chương 05: Phó hồn

**

“Hừ.” Thiên Nguyệt Triệt sao có thể không biết Thiên Nguyệt thần tâm tư có điểm hối hận, hừ lạnh nói, “Đánh a, ngươi đánh chết ta a.” Hắn lại không phải cố ý, đầu tiên hắn cũng không dám khẳng định, bây giờ nghĩ lại, ngay lúc bắt đầu phó hồn hẳn phải theo chủ hồn cùng đến cùng đi nhưng là phó hồn tới không hoàn toàn, bây giờ không hiểu được nguyên nhân là do đâu, phó hồn của hắn lại rời khỏi thân thể chủ.

“Ngươi … ” Thiên Nguyệt Thần nhào tới, đem ủy khuất nhìn chằm chằm tiểu hài tử đang bị y trói trong lồng ngực, “Đánh ngươi, ta cũng nghĩ vậy đó, nhưng là ….” Nam nhân thở dài, “Ta thế nào từ bỏ được.”

Thế nào từ bỏ được để cho tiểu hài tử nhạy cảm này bị một tia ủy khuất, chuyện của kiếp trước coi như một cuộc thịnh thế phồn hoa đi, ngày hôm nay hắn chỉ nghĩ làm sao giữ chặt đứa bé này.

Thiên Nguyệt Triệt hốc mắt đau xót, khẽ dời đầu đi, mười ba tuổi, đúng là vẫn còn dễ dàng cảm động, bị nam nhân ôm vào ngực tự hắn hiểu rõ bản thân thích nhất là ý nghĩ mình thuộc về nam nhân này: “Nhưng là , phụ hoàng vừa rồi đánh rất nặng”. Ý xấu trong mắt vẫn chưa có rời đi a, tựa trong lòng nam nhân không lưu tình ác ý vạch trần ý tứ y tàn nhẫn với hắn.

“Đó là vì Triệt nhi mắc sai lầm” Thiên Nguyệt Thần nghĩ thầm, quả nhiên đứa bé này không có điểm nào tiếp thu sự dạy dỗ vừa nãy, “Triệt nhi không nên gạt ta, Triệt nhi cũng biết trong lòng ta sẽ có biết bao lo lắng.”

Thiên Nguyệt Triệt chu môi, không tiếp tục oán thán nữa mà ở trong ngực Thiên Nguyệt Thần xoay xoay, cái mông nhỏ nhếch lên: “Phụ hoàng, buôi thuốc.”

Nhìn mặt tiểu tử đỏ rực, Thiên Nguyệt thần cố nén cười toan tính, cởi bỏ quần Thiên Nguyệt Triệt xuống, da thịt trắng nõn lộ ra đỏ hồng, hiển nhiên tiểu tử này không được tự nhiên, nhưng là vòng mông có chút mập mạp, quả nhiên là mình có hơi dùng sức, ngón tay dính thuốc mỡ, nhẹ nhàng thoa tới.

Ân…

Tiếng rên rỉ khe khẽ từ trên môi Thiên Nguyệt Triệt nhả ra, Thiên Nguyệt Thần dừng tay lại: “Đau không ?”

“Phụ hoàng ôm nhu hơn một chút sẽ không đau.” Được tiện nghi rồi còn khoe mẽ, gia hỏa này Thiên Nguyệt Thần xem ra hắn thập phần hưởng thụ được y phục vụ.

“Ôn nhu a …” Thiên Nguyệt Thần trong mắt ngập ý cười, tay nâng mái tóc dài đen nhánh của Thiên Nguyệt Triệt lên, hạ thấp thân thể, hơi thở nóng bỏng ở bên tại Thiên Nguyệt Triệt cười khẽ, chậm rãi nói:  “Triệt nhi hy vọng, phụ hoàng sẽ ôn nhu theo cách nào ?”

Thiên Nguyệt Triệt xoay người, cùng Thiên Nguyệt thần mặt đối mặt, ngón tay dài nhỏ đồng dạng nâng lên cuốn lấy sợi tóc bạch sắc của Thiên Nguyệt Thần đưa tới bên cánh mũi khẽ lướt qua: “Triệt nhi nói, phụ hoàng sẽ ngầm đồng ý sao?” Đôi con ngươi sáng ngời không che giấu được phần giảo hoạt.

“Hài tử tinh nghịch, ngươi cứ việc thử nhìn một chút.” Nam nhân cuồng ngạo chồm lên, không đem sự khiêu khích của Thiên Nguyệt triệt đặt vào mắt.

“Phụ hoàng cứ việc chờ, ta tất có kế hoạch.” Thiên Nguyệt Triệt đồng dạng kiêu ngạo không dứt, cằm nhỏ giương lên đủ để nói cho nam nhân kia rằng kế hoạch có hắn có bao nhiêu chắc chắn.

“Nga?” Thiên Nguyệt Thần nắm cằm tiểu tử “Ta đây liền chờ, đợi cho Triệt nhi có đủ năng lực đem ta áp đến.”

“Hừ.” Lại là tiếng hừ lạnh, có thể thấy tiểu tử thực sự đã quyết định.

“Bất quá Triệt nhi chỉ bởi không có phó hồn mà tạo thành lý do ham ngủ thì không đủ, Triệt nhi vẫn có điều gì gạt phụ hoàng ?” Tiểu tử càng ngày càng ham ngủ dù cho thói quen trước kia vẫn có nhưng hắn vẫn để ý, nếu mở ra đề tài kia liền một lần hỏi cho rõ.

“Cái này … Cái kia …” Thiên Nguyệt Triệt chọc chọc ngón tay, “Phụ hoàng, Triệt nhi mệt nhọc, muốn ngủ.” Thân thể trong lòng khẽ rục rịch chuyển động, Thiên Nguyệt Triệt cố gắng muốn từ trong ngực Thiên Nguyệt Thần chui ra.

“Không được, triệt nhi ham ngủ như vậy, phụ hoàng rất lo lắng, đêm nay trăng nhô lên cao, Triệt nhi liền theo phụ hoàng, chúng ta đi thưởng đêm, Triệt nhi ban ngày ngủ cũng đủ rồi, tiếp tục như thế sẽ thực sự biến thành heo mập đó.” Thiên Nguyệt thần một đường ôm lấy Thiên Nguyệt Triệt hướng cửa cung bước tới.

“Không được, không được …” Thiên Nguyệt Triệt  quơ quơ hai cái chân hài tử, “Ban ngày ta mệt mỏi cả buổi, căn bản cũng không có ngủ qua, phụ hoàng … phụ hoàng … Phụ hoàng tốt … Thần …”

Thân thể Thiên Nguyệt Thần run lên: “Gọi lại một lần nữa.” Hắn cực kì kinh hỉ khi nghe âm điệu Triệt nhi gọi tên của hắn.

Thiên Nguyệt Triệt ở trong lòng Thiên Nguyệt Thần mắng một trận, nhưng ngoài miệng lại nũng nịu kêu: “Thần.” Thanh âm mềm nhẹ, khiến cho tim Thiên Nguyệt Thần đập gia tốc.

Hai người trầm mặc một lúc, không khí thật quỷ dị, khiến cho Thiên Nguyệt Triệt cũng khẩn trương lên, xong, xưng hô rất là tình cảm.

“Triệt nhi a.” Thiên Nguyệt Thần lại lần nữa ôm Thiên Nguyệt Triệt trở lại bên giường, thanh âm nhẹ nói, “Cũng đừng tưởng như vậy là có thể gạt được ta, hôm nay nhất định phải nói cho ta biết, ban ngày ham ngủ như vậy lý do là gì ?”

“Hồ ly.” Thiên Nguyệt Triệt lầm bầm nói, “Bởi vì ta cảm giác phó hồn ly thể, cho nên dùng chủ hồn thần thức lục soát xem vị trí của phó hồn ở nơi đâu, nhưng là … .”

“Nhưng là ngươi liên tục tìm không được vị trí phó hồn, cho nên vẫn liên tục tìm kiếm ?” Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, “Cho nên thời điểm ngươi cùng Thương khung so chiêu, mới lộ ra bộ dáng khí hư, nguyên do thời điểm ngủ say dùng quá nhiều chủ hồn thần thức khiến linh lực lưu thất ?”

“Phụ hoàng cũng biết, còn muốn hỏi ta làm chi, ta đi ngủ đây.” Bò lên giường, vén chăn, chui vào trong, song thân thể không có tiến vào như ý muốn đã bị nam nhân kéo vào trong ngực, “Triệt nhi đang trốn tránh vẫn đề.”

“Kia … nào có ?”  Ánh mắt vô tội chớp chớp, chết tiệt, người nam nhân này nhất định phải thông minh như vậy sao ?

“Triệt nhi còn chưa trả lời ta, linh lực lưu thất là bởi vì dùng thần thức quá độ sao ?”

“Cái kia … Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu.”

“Chủ yếu ?” Thanh âm của Thiên Nguyệt Thần trầm xuống vài phần. “Còn thứ yếu, là bởi vì cùng việc phó hồn ly thể có quan hệ?”

“Ân.” Thiên Nguyệt Triệt thành thật gật đầu.

Người linh hồn bị chia ra làm hai, linh lực tự nhiên cũng sẽ bị tách ra, về điểm này cho dù Thiên Nguyệt Triệt nghĩ muốn giấu diếm, Thiên Nguyệt Thần cuối cùng cũng biết, không cần đợi lúc đó hắn lại trừng phạt mình, Thiên Nguyệt Triệt cảm thấy hay là trước khi biết được chi tiết ra sao cũng nên khai ra tương đối một chút.

Thiên Nguyệt Triệt”. Thiên Nguyệt Thần tâm đã đè nén đến vài phần nộ khí.

“Gọi nặng như vậy làm gì sao ?” Thiên Nguyệt Triệt vuốt vuốt lỗ tai.

“Chuyện trọng yếu như vậy tại sao không nói cho ta? Lần trước ở tế tư pháp lúc khôi phục lại trí nhớ cùng linh lực của Quang Minh thần tử, có phải phó hồn đã rời đi hay không ?” Khó trách khi đó, linh lực của ngũ thần tướng không đủ, bởi hắn lúc ấy chỉ có chủ hồn, cho dù khởi động thánh linh châu thì năng lực cũng có hạn, mà tự bản thân thậm chí cũng không từng phát hiện.

Thiên Nguyệt Triệt dạ thưa không có phát ra âm thanh nhưng nhìn phản ứng thành thật từ nét mặt hắn, Thiên Nguyệt Thần biết mình đã đoán đúng.

“Giờ phút này nếu như trong tay ta có kiếm, ta nhất định sẽ bổ đầu ngươi ra coi coi ngươi đang nghĩ những cái gì ?” Thiên Nguyệt Thần hung hăng nói.

“Cho dù không có kiếm phụ hoàng cũng thừa sức, chỉ cần giơ tay một cái thôi.” Thiên Nguyệt Triệt hảo tâm nhắc nhở, kết quả là ngũ lôi oanh đỉnh, “Thiên — Nguyệt — Triệt.”

 

Chương 06: Huyết nhân

**

Nắng sớm ấm áp chiếu rọi cả một vùng, lúc này Thiên Nguyệt Triệt mới lười biếng mở mắt, cũng không vội rời giường, vươn tay  động động phần lưng mỏi, lại lần nữa nhắm mắt rồi mở mắt, khi ấy mới mặc quần áo xuống giường.

Đi tới bên cửa sổ, mở ra, không khí mang theo gió nhẹ nhu thuận thổi đến, thật thoải mái, Thiên Nguyệt Triệt hít thở thật sâu, say mê đón lấy, chìm vào thiên nhiên tuyệt đẹp.

Cung nhân tiến vào hầu hạ Thiên Nguyệt Triệt rửa mặt, một lúc lâu sau có thị vệ tiến vào bẩm báo: “Tiểu điện hạ, Ngũ điện hạ cầu kiến.”

Ngũ ca ? Mấy ngày nay, Thiên Nguyệt Triệt cũng có chút quên mất, khi trước đi Thần tộc, sợ quốc sự tại Mạn La không có người để ý, cho nên phụ hoàng đã để cho Ngũ ca từ thảo nguyên về tiếp nhận, sau khi trở lại, phần vì mệt mỏi, lại thêm chuyện phó hồn ly thể dẫn đến thời gian cùng Ngũ ca chào hỏi qua cũng không có.

Ngũ ca sợ là cũng thấy có điểm áy náy nên tới tìm mình đi.

“Bổn điện hạ sẽ ra ngay, ngươi lui xuống đi”.

Thiên Nguyệt Thiên Ngọc rất ít tới Kim Long điện, dĩ vãng thời điểm tìm Thiên Nguyệt Triệt cũng là đi Mạn La các, Kim Long điện là tẩm cung của hoàng đế, Thiên Nguyệt Thiên Ngọc đối với Thiên Nguyệt Thần từ sâu trong nội tâm kia có một điểm e ngại hay hoặc giả là kính sợ, dù sao Thiên Nguyệt Thần chính là hoàng đế, ở trong mắt mọi người hình tượng đế vương vốn đã bén rễ đóng cọc.

“Ngũ ca.” Lúc Thiên Nguyệt Triệt đi ra Thiên Nguyệt Thiên Ngọc đang chắp tay đứng ở dưới bóng cây cổ thụ, gió nhẹ thổi lay động tà áo hắn, thiếu niên này một bộ dáng nhẹ nhàng khoan khoái.

“Lục đệ.” Nụ cười của Thiên Nguyệt Thiên Ngọc luôn luôn mang theo chút xấu hổ, giống như hài tử ngây ngô, sạch sẽ không một tia hỗn độn, “Nhiều lần cũng muốn tìm lục đệ, nhưng lần nào tới cũng không đúng lúc, vừa vặn đệ đang ngủ, trong cung mọi người đều nói tiểu điện hạ ngã bệnh, lục đệ không sao chứ ?”

Hôm nay Thiên Nguyệt Triệt nét mặt phi dương, Thiên Nguyệt Thiên Ngọc tuy không có xem bệnh nhưng nhìn khí sắc Thiên Nguyệt Triệt vẫn là bình thường, huống chi nếu lục đệ thực sự bị bệnh phụ hoàng hẳn đã rất gấp gáp, sao có thể an tĩnh như vậy.

“Để cho Ngũ ca bận tâm rồi, không có chuyện gì, chẳng qua là ham ngủ thôi, Ngũ ca đây là ?” Thiên Nguyệt Thiên Ngọc một thân trang phục như thế này tựa hồ là có dụng ý gì đó.

“Lục đệ không có chuyện gì ta cũng yên tâm, ta rời thảo nguyên cũng đã một thời gian, ta …. Có chút nhớ nhung nơi đó.” Nhưng thật ra là tưởng niệm nam nhân kia, cái người cao lớn nhưng thập phần ôn nhu, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần kia nhớ tới không khỏi có một mạt ửng đỏ nhè nhẹ phủ lên.

Thiên Nguyệt Triệt yếu ớt cười trừ: “Ta đưa Ngũ ca ra khỏi cửa thành.”

Mạn La đế quốc có thể coi như bốn mùa đều xuân, đế đô phồn hoa nhất trong các đế quốc, xe ngựa cung đình hoa lệ từ từ chạy qua các con phố khiến dân chúng không khỏi tò mò quay lại ngắm nhìn.

Xe ngựa đi tới cổng thành thì dừng lại, thân ảnh của Thiên Nguyệt Triệt cùng Thiên Nguyệt Thiên Ngọc đồng thời bước ra , Thiên Nguyệt Thiên Ngọc phi thân lên độc mã đã được chuẩn bị sẵn: “Lục đệ dừng bước.” Thiếu niên kéo dây cương trên thân ngựa tỏa ra quang mang khiến người ta chói mắt.

“Ngũ ca nếu là nhớ nhà thì nhớ kỹ hãy trở lại”

Giá …

Thiên Nguyệt Thiên Ngọc mỉm cười, xoay mình giục ngựa lên đường, nhà – một từ này cỡ nào hạnh phúc, Lục đệ – Thiên Nguyệt Thiên Ngọc cả đời này vĩnh viễn cũng không thể đối người nói một lời cảm tạ, cho nên phần cảm kích này Thiên Nguyệt Thiên Ngọc xin chôn ở sâu trong lòng.

Thiên Nguyệt Triệt mỉm cười nhìn theo bóng lưng Thiên Nguyệt Thiên Ngọc đang rời đi: “Hồi cung đi.” Nói xong, thân ảnh lại lần nữa tiến vào trong mã xa.

“Thị” – Thị vệ đi cùng cũng vội vàng lên theo.

Xe ngựa đang xoay đầu, hoàng thành bỗng nhiên hỗn loạn, thủ vệ trên tường thành gióng tù và báo lệnh.

“Ngăn cản hắn.” Tiếng thủ vệ lớn tiếng gào thét nhất thời vang lên.

“Dừng xe”. Thiên Nguyệt Trệt đang nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên  mở mắt, thứ đang sôi trào trong không khí mà hắn nghe được nồng một cỗ mùi máu tươi, mùi máu tươi thật mạnh ấy còn hòa với … Đôi con mâu trong suốt đột nhiên trở nên sắc bén, không chỉ là mùi máu tươi mà còn có cả mùi tử vong oán khí.

Đây là có chuyện gì ?

Cổng hoàng thành đột nhiên đóng lại, một nhóm thủ vệ rút kiếm nắm chắc trong tay đồng loạt hướng về phía một nam nhân cả người toàn là máu, nam nhân đó ngồi trên ngựa thân thể có chút lay động, dù chưa tiến vào thành, dân chúng xung quanh đã sợ đến thối lui sang một bên.

“Để cho … Tránh ra …” Nam nhân hô hấp khó khăn, ngay cả nói chuyện cũng đem đến cảm giác hẳn là đã phải cố gắng hết sức.

“Ngươi là ai?” Thủ vệ trưởng nghiêm giọng hỏi, nam nhân này bề ngoài trông thật kinh khủng, trên người tất cả đều là vết đao thương trường kiếm, máu vẫn đang chảy, đế đô tuyệt đối không thể cho phép người như vậy tiến vào.

“Ta là … .” Nam nhân đang nói bỗng ngừng lại, thân phận của hắn không cho phép được công khai, “Tránh ra, ta muốn gặp bệ hạ.”

“Hỗn trướng, bệ hạ là người mà ngươi muốn gặp liền có thể gặp sao, xuống ngựa, thả kiếm trong tay ra” Thủ vệ trưởng ra dấu tay, vốn là thẻ bài của thủ vệ thành, lập tức thủ vệ đồng loạt tiến tới vây quanh đem thị nhân cả người đẫm máu quây tại trung tâm.

Nam nhân ngồi trên ngựa, kiếm cầm trên tay cũng đã là cố sức : “Các ngươi, những tên ngu ngốc này, giá …” Nam nhân kéo chặt cương ngựa xoay người muốn rời đi, dù sao cửa thành đã đóng, với một thân thương tích của hắn lúc này căn bản không thể công phá xông ra nhưng hắn có việc khẩn cấp, nên làm cái gì bây giờ ?

“Muốn chạy trốn, không dễ dàng như vậy đâu, ngăn cản hắn.” Thủ vệ trưởng tự nhiên sẽ không bỏ qua bất kể một nhân vật như vậy, hơn nữa nam tử này thật sự quá khả nghi, mới vừa rồi hắn còn luôn miệng bao phải gặp bệ hạ, vạn nhất hắn là một kẻ nguy hiểm, điều này khiến thủ vệ trưởng cảm thấy không yên lòng.

“Thị.”

Thủ vệ binh giơ trường kiếm xông tới, một đạo sắc bén cứa đứt đùi ngựa, nam nhân trên lưng ngựa rớt xuống, vô số mũi kiếm đồng loạt một hướng đâm tới.

Nam nhân vung kiếm trong tay chống đỡ, thân mình vẫn ở trên mặt đất chưa vựng dậy khí lực, chết tiệt, những thủ vệ này, khó mà thoát, hôm nay phải chăng sẽ chết ở chỗ này ?

 

———————————————-

Rồi rồi =~= bên nhà Mai Lạc chăm chỉ hết quyển 4. Mình chây sờ lười ỡm ờ chục hôm post 1 cặp chap , hờ hờ. Tăng tốc thôi ko thì ko có lỗ mà chui >.<

3 thoughts on “[TNCM Q.6 – Chương 05 – 06]

    kha minh said:
    10.05.2014 lúc 7:30 chiều

    oh, qua quyển 6 hình như có nhiều cái hay ah nha
    chủ nhà cố lên

      kimkochi responded:
      09.06.2014 lúc 7:14 chiều

      😉 cảm ơn bạn, sẽ khiến bạn phải chờ dài dài rồi ^-^

        kha minh said:
        24.07.2014 lúc 7:51 chiều

        ko sao, mình sẽ chờ ak

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s